MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgôi Nhà Cuối HẻmChương 2: TIẾNG GÕ CỬA LÚC 3 GIỜ SÁNG

Ngôi Nhà Cuối Hẻm

Chương 2: TIẾNG GÕ CỬA LÚC 3 GIỜ SÁNG

402 từ · ~3 phút đọc

Minh đứng bất động giữa phòng, mắt dán chặt vào cánh cửa đang mở hé. Hành lang bên ngoài tối đen như mực, ánh đèn phòng ngủ không đủ soi rõ điều gì đang chờ đợi phía trước.

“Bình tĩnh… chắc là gió thôi…”

Cậu tự nhủ, nhưng tim vẫn đập loạn nhịp.

Minh lấy hết can đảm bước ra hành lang. Sàn gỗ phát ra tiếng cót két khe khẽ dưới mỗi bước chân. Không có ai. Không có gì ngoài bóng tối kéo dài đến cuối nhà.

Cậu thở phào, quay lại phòng và đóng sầm cửa, lần này còn chốt khóa cẩn thận.

Nhưng vừa nằm xuống chưa đầy một phút…

Cốc… cốc… cốc…

Tiếng gõ vang lên.

Không phải từ cửa phòng ngủ.

Mà là từ cửa chính.

Minh ngồi bật dậy, toàn thân lạnh ngắt. Đồng hồ treo tường vẫn chỉ đúng 3 giờ 07 phút. Tiếng gõ đều đặn, không nhanh, không chậm, như thể người bên ngoài rất kiên nhẫn.

Cốc… cốc…

“Có ai đó không?”

Minh hét lớn, giọng run rẩy.

Không có tiếng trả lời.

Chỉ có tiếng gió lùa qua khe cửa, mang theo mùi ẩm lạnh quen thuộc.

Minh không muốn mở cửa. Nhưng tiếng gõ không dừng lại. Nó cứ lặp đi lặp lại, gõ thẳng vào thần kinh cậu.

Cuối cùng, Minh lấy chìa khóa, tay run đến mức suýt làm rơi.

Cạch.

Cửa mở ra.

Bên ngoài… không có ai.

Con hẻm trống rỗng, đèn đường vẫn nhấp nháy yếu ớt. Nhưng ngay trước thềm nhà, có một thứ khiến Minh đứng sững.

Một đôi dép cũ, ướt sũng, đặt ngay ngắn trước cửa.

Minh cúi xuống nhìn. Đôi dép rất nhỏ, giống dép của trẻ con.

“Nhà này… làm gì có trẻ con?”

Cậu lẩm bẩm.

Một luồng gió lạnh thổi qua sau lưng.

Minh quay phắt lại.

Trong phòng khách, chiếc gương treo trên tường… đang phản chiếu một bóng người đứng phía sau cậu.

Tóc dài che kín mặt. Váy trắng lấm lem.

Minh hét lên, quay lại lần nữa.

Không có ai.

Chiếc gương bỗng nhòe đi, như có hơi nước phủ lên. Từng chữ mờ mờ hiện ra trên mặt gương, như được viết bằng tay ướt:

“ĐỪNG MỞ CỬA LÚC 3 GIỜ.”

Minh lùi lại, lưng chạm vào tường.

Ngay lúc đó, từ cầu thang dẫn lên tầng hai, vang lên tiếng bước chân nhỏ nhẹ… như của một đứa trẻ đang đi xuống.

Cộp… cộp…

Minh nín thở.

Tiếng bước chân dừng lại ngay sau lưng cậu.

Và một giọng nói non nớt thì thầm:

“Anh… có thấy mẹ em không?”