MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgôi Nhà Cuối HẻmChương 3: NGƯỜI HÀNG XÓM KHÔNG CÓ BÓNG

Ngôi Nhà Cuối Hẻm

Chương 3: NGƯỜI HÀNG XÓM KHÔNG CÓ BÓNG

513 từ · ~3 phút đọc

Minh đứng chết lặng.

Giọng nói non nớt vẫn vang lên ngay sau lưng, rõ ràng đến mức cậu có thể cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo phả vào gáy.

“Anh… có thấy mẹ em không?”

Minh quay chậm lại.

Trước mặt cậu là một cậu bé khoảng bảy, tám tuổi, gầy gò, mặc bộ đồ cũ sờn màu xám. Mặt mũi lấm lem, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng vào Minh, không chớp.

“Em… em từ đâu ra?”

Minh hỏi, giọng khàn đặc.

Cậu bé nghiêng đầu, nụ cười méo mó hiện lên.

“Em ở đây mà. Từ lâu rồi.”

Ngay khoảnh khắc ấy, đèn phòng khách tắt phụt.

Minh hét lên, vung tay về phía công tắc. Khi ánh sáng bật lại, cậu bé đã biến mất. Phòng khách trống trơn, cầu thang vắng lặng, như chưa từng có ai đứng đó.

Minh ngồi sụp xuống ghế, toàn thân run rẩy. Cậu không ngủ thêm được phút nào.

Sáng hôm sau, ánh nắng chiếu vào căn nhà cũ kỹ, khiến mọi thứ trông bớt đáng sợ hơn… nhưng cảm giác bất an vẫn đè nặng trong lòng Minh.

Quyết định tìm hiểu, Minh bước ra khỏi hẻm, gõ cửa căn nhà đối diện. Một người đàn ông trung niên mở cửa, gương mặt khắc khổ.

“Chú ơi, cho cháu hỏi… căn nhà số 13 trước đây có ai ở không ạ?”

Minh dè dặt hỏi.

Người đàn ông thoáng sững lại. Ánh mắt ông ta lướt nhanh về phía cuối hẻm, rồi hạ thấp giọng.

“Cậu… dọn vào đó rồi à?”

Minh gật đầu.

Người đàn ông thở dài.

“Nhà đó… không ở được lâu đâu. Người ta nói ban đêm hay có tiếng trẻ con khóc.”

“Trẻ con?”

Minh chứng kiến tận mắt nên tim lại đập nhanh.

“Ừ. Mà lạ lắm.”

Ông ta nói tiếp.

“Hàng xóm kế bên nhà cậu, có một bà hay đứng trước cửa mỗi chiều. Nhưng… bà ấy không có bóng.”

Minh lạnh sống lưng.

“Không có bóng… là sao ạ?”

Người đàn ông nhìn thẳng vào Minh, giọng chắc nịch:

“Buổi chiều nắng gắt vậy mà dưới chân bà ta không hề có bóng đổ.”

Minh quay đầu nhìn về phía căn nhà bên cạnh số 13.

Một căn nhà thấp, cửa sổ luôn đóng kín.

Ngay lúc đó, cánh cửa bên kia từ từ mở ra.

Một người phụ nữ lớn tuổi đứng trong bóng râm, mặc áo nâu sẫm, mái tóc bạc xõa rối. Bà ta nhìn Minh, ánh mắt không hề có chút cảm xúc.

Bản năng mách bảo Minh đừng nhìn lâu.

Nhưng cậu vẫn lén liếc xuống dưới chân bà ta.

Mặt đường sáng rực ánh nắng.

Chỉ có bóng của Minh.

Còn dưới chân người phụ nữ kia… trống rỗng.

Bà ta chậm rãi mỉm cười.

Rồi khẽ nói, dù đứng cách khá xa:

“Cháu là người mới… phải không?”

Minh nuốt khan.

Bà ta quay vào trong, cánh cửa khép lại không một tiếng động.

Ngay lúc đó, điện thoại Minh rung lên.

Một tin nhắn từ số lạ, chỉ vỏn vẹn một dòng:

“Đừng tin người sống. Trong hẻm này… có kẻ đã chết từ lâu.”

Minh nhìn quanh con hẻm yên tĩnh.

Lần đầu tiên, cậu nhận ra…

Không phải tất cả những gì cậu gặp ở đây đều là người.