Tin nhắn vẫn hiện trên màn hình điện thoại, lạnh lẽo như chính con hẻm lúc này.
“Đừng tin người sống.”
Minh siết chặt điện thoại, tim đập thình thịch. Cậu quay đầu nhìn lại căn nhà số 13. Ban ngày, nó trông chỉ là một ngôi nhà cũ kỹ bình thường. Nhưng sau những gì đã xảy ra, Minh biết rõ… bên trong đó có thứ gì đó đang chờ.
Cậu hít sâu, bước vào nhà và khóa cửa cẩn thận.
Trong không gian tĩnh lặng, Minh chợt nghe thấy tiếng kẹt… kẹt… rất khẽ, vọng xuống từ tầng hai.
Minh ngẩng lên.
Từ lúc chuyển vào, cậu chưa hề lên tầng trên.
Cầu thang gỗ cũ tối om, phủ bụi dày. Minh do dự một lúc, rồi quyết định cầm theo cây đèn pin trong balo. Ánh sáng trắng yếu ớt rọi từng bậc cầu thang, mỗi bước chân lại vang lên âm thanh rợn người.
Lên đến tầng hai, một hành lang dài hiện ra.
Hai bên là những cánh cửa phòng khép kín. Riêng cánh cửa cuối hành lang bị khóa chặt bằng ổ khóa sắt cũ, han gỉ, khác hẳn những phòng còn lại.
Minh bước tới gần.
Không hiểu sao, cậu có cảm giác… cánh cửa ấy đang nhìn mình.
Ngay lúc đó, đèn pin nhấp nháy.
Trong ánh sáng chập chờn, Minh thấy trên cánh cửa xuất hiện những vết trầy xước, như có ai đó từng cào mạnh từ bên trong.
“Có ai ở trong đó không?”
Minh gọi khẽ.
Không có tiếng trả lời.
Nhưng từ phía sau cánh cửa, vang lên tiếng thở nhẹ, rất gần.
Minh lùi lại, tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Bỗng nhiên…
“Anh ơi…”
Giọng nói non nớt vang lên ngay sau lưng.
Minh quay phắt lại.
Cậu bé tối qua đứng đó, gương mặt nhợt nhạt hơn, đôi mắt trũng sâu.
“Em… em không được vào đó đâu.”
Cậu bé thì thầm, chỉ tay về phía cánh cửa khóa.
“Tại sao?”
Minh cố giữ giọng bình tĩnh.
Cậu bé cúi đầu.
“Vì… mẹ em ở trong đó.”
Ngay lúc ấy, ổ khóa trên cánh cửa rung lên bần bật, như có thứ gì đó đang đập mạnh từ bên trong.
RẦM!
Minh hét lên, lùi sát vào tường. Đèn pin rơi xuống sàn, ánh sáng quay tròn hỗn loạn.
Khi Minh cúi nhặt lên…
Hành lang trống rỗng.
Cậu bé đã biến mất.
Cánh cửa cuối hành lang đứng im lìm, như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Nhưng trên ổ khóa, vừa xuất hiện một vệt tay ướt, đỏ sẫm, chảy xuống từng giọt.
Minh lặng người.
Cậu hiểu ra một điều đáng sợ:
Căn phòng đó không phải bị khóa để ngăn người ngoài vào.
Mà là để giữ thứ bên trong… không được bước ra.
Và đêm nay, Minh biết chắc mình sẽ không thể ngủ yên.