Minh gần như không ngủ suốt đêm.
Hình ảnh cánh cửa khóa chặt ở cuối hành lang, vệt tay ướt đỏ sẫm trên ổ khóa cứ hiện lên trong đầu cậu mỗi khi nhắm mắt. Trời vừa tờ mờ sáng, Minh đã bật dậy, quyết định phải kiểm tra lại tầng hai khi vẫn còn ánh nắng.
Cậu cầm đèn pin, bước lên cầu thang lần nữa.
Ban ngày, hành lang trông bớt đáng sợ hơn, nhưng cảm giác lạnh lẽo vẫn bám theo từng bước chân. Minh mở từng cánh cửa phòng hai bên. Phòng trống trơn, chỉ có đồ đạc cũ phủ bụi, như đã bị bỏ hoang nhiều năm.
Cho đến căn phòng áp cuối hành lang.
Cửa không khóa.
Minh đẩy cửa ra.
Bên trong là một căn phòng nhỏ, ánh sáng mờ mịt. Ở góc phòng, phủ khăn trắng là một chiếc gương lớn, khung gỗ chạm trổ hoa văn cũ kỹ, sẫm màu theo thời gian.
Minh kéo tấm khăn xuống.
Ngay khoảnh khắc đó, một luồng khí lạnh phả thẳng vào mặt cậu.
Minh nhìn vào gương.
Phản chiếu trong đó là chính cậu… nhưng ánh mắt trong gương không hề giống ánh mắt của Minh. Nó trũng sâu, lạnh lẽo và xa lạ.
Minh lùi lại một bước.
Hình ảnh trong gương không lùi theo.
“Không… không thể nào…”
Minh thì thầm.
Bỗng nhiên, khuôn mặt trong gương nở một nụ cười méo mó, dù môi Minh vẫn mím chặt.
Từng vệt mờ xuất hiện trên mặt gương, như có ai đó đang thở từ phía bên kia. Rồi một giọng nói rất quen vang lên, chậm rãi:
“Cậu… không thuộc về nơi này.”
Minh hét lên, quay người bỏ chạy khỏi phòng. Cậu đóng sầm cửa, tim đập loạn xạ.
Nhưng ngay lúc đó, cậu nghe thấy tiếng kéo lê từ trong phòng vọng ra.
Két… két…
Chiếc gương… đang di chuyển.
Minh đứng chết trân giữa hành lang. Cửa phòng rung nhẹ, như có thứ gì đó đang cố đẩy từ bên trong.
Đúng lúc ấy, từ cầu thang vang lên giọng nói run run của người phụ nữ hàng xóm:
“Cháu đừng nhìn vào gương đó…”
Minh quay xuống.
Bà ta đứng dưới chân cầu thang, khuôn mặt nhợt nhạt. Dưới ánh sáng ban ngày, Minh vẫn không thấy bóng của bà đổ xuống nền nhà.
“Chiếc gương ấy…”
Bà ta tiếp tục, giọng khàn đặc.
“Là thứ giữ linh hồn. Ai nhìn vào quá lâu… sẽ không còn là chính mình nữa.”
Minh nuốt khan.
“Vậy… người phụ nữ trong căn phòng khóa là ai?”
Người hàng xóm im lặng rất lâu.
Rồi bà ta thì thầm:
“Là mẹ của đứa bé. Và cũng là người đã chết đầu tiên trong ngôi nhà này.”
Ngay lúc đó, từ cuối hành lang, cánh cửa phòng khóa chặt bỗng phát ra một tiếng rầm lớn.
Chiếc gương trong căn phòng vừa rồi… tự nứt ra một đường dài, như có thứ gì đó đang cố thoát ra ngoài.
Minh hiểu ra:
Ngôi nhà này không chỉ bị ám.
Nó đang thức tỉnh.