Đêm đó, Minh không dám lên tầng hai nữa.
Cậu khóa chặt cửa phòng ngủ tầng dưới, kéo rèm kín mít, để đèn ngủ sáng suốt đêm. Nhưng dù cố thế nào, mí mắt vẫn nặng trĩu. Cơn mệt mỏi kéo Minh rơi vào giấc ngủ lúc nào không hay.
Minh đứng giữa một hành lang dài.
Không phải hành lang tầng hai của ngôi nhà số 13, mà là một nơi giống hệt… chỉ mới hơn, sạch hơn. Đèn sáng trắng, tường không có vết nứt.
Cuối hành lang, cánh cửa khóa vẫn ở đó.
Lần này, cửa mở toang.
Minh bước tới, tim đập mạnh. Bên trong là một căn phòng quen thuộc. Chiếc gương cũ dựng sát tường, nhưng mặt gương đen đặc, không phản chiếu gì cả.
Bỗng nhiên, Minh nghe thấy tiếng khóc.
Tiếng khóc của một người phụ nữ, nghẹn ngào, tuyệt vọng.
Ở góc phòng, một người phụ nữ mặc váy trắng ngồi quay lưng lại. Tóc dài che kín mặt. Trước mặt bà là một đứa trẻ đang ngồi co ro.
“Đừng đi… làm ơn đừng bỏ mẹ con em…”
Người phụ nữ nức nở.
Đứa trẻ từ từ quay đầu lại.
Là cậu bé Minh đã gặp.
Nhưng lần này, đôi mắt em đỏ sẫm, không còn tròng trắng.
“Anh… cũng sẽ ở lại với bọn em mà, đúng không?”
Cậu bé hỏi, giọng méo mó.
Người phụ nữ đứng dậy.
Khi bà quay lại, Minh chết lặng.
Khuôn mặt bà trống rỗng, như bị xóa sạch, chỉ còn làn da nhợt nhạt căng cứng. Từ nơi đáng lẽ là đôi mắt, bóng tối trào ra như khói.
Bà ta bước từng bước về phía Minh.
“Trả lại… ngôi nhà này…”
Giọng nói vang lên, không còn giống giọng người.
Minh lùi lại, miệng không thốt nên lời.
Bỗng nhiên, mặt gương phía sau bà sáng lên.
Trong gương là Minh… nhưng đang đứng yên, không hề sợ hãi. Phiên bản trong gương đưa tay ra, chạm vào mặt kính.
“Ở lại đi.”
Giọng nói vang lên từ trong gương.
“Cậu thay tôi… là được.”
Minh bật dậy.
Toàn thân ướt đẫm mồ hôi. Đồng hồ chỉ 3 giờ đúng.
Không khí trong phòng lạnh đến bất thường.
Minh thở dốc, cố trấn tĩnh. Nhưng ngay khi cậu vừa định đứng lên, cậu nhận ra một điều khiến tim như ngừng đập.
Trên cổ tay mình… có một vết bầm tím, rõ ràng như dấu tay ai đó vừa nắm chặt.
Minh nhìn quanh phòng.
Mọi thứ vẫn như cũ.
Nhưng trong gương treo đối diện giường, phiên bản của Minh trong gương… chậm hơn một nhịp so với cử động thật.
Minh giơ tay.
Một giây sau, hình ảnh trong gương mới giơ tay theo.
Và nó… đang mỉm cười.
Giấc mơ đó, Minh biết chắc một điều:
Nó sẽ không chỉ xảy ra một lần.