Minh không dám nhìn thẳng vào gương nữa.
Cậu quay mặt đi, dùng áo khoác che kín tấm gương treo tường, tim vẫn đập mạnh không ngừng. Vết bầm trên cổ tay chưa biến mất, nhức nhối như một lời nhắc nhở rằng những gì xảy ra đêm qua không chỉ là mơ.
Sáng hôm đó, Minh quyết định làm một việc mà cậu đã do dự từ lâu.
Dọn lại căn phòng cuối hành lang.
Không phải căn phòng bị khóa, mà là căn phòng có chiếc gương cũ. Minh tin rằng, nếu ngôi nhà này cất giấu bí mật, thì manh mối chắc chắn nằm ở tầng hai.
Cậu mang theo đèn pin, găng tay và một túi rác lớn.
Căn phòng phủ đầy bụi. Khi Minh dịch chiếc tủ gỗ cũ ra khỏi tường, một vật rơi xuống sàn, phát ra tiếng bộp khô khốc.
Một quyển sổ bìa da.
Minh cúi xuống nhặt lên. Bìa sổ đã sờn, mép cháy xém như từng bị lửa liếm qua. Trên trang đầu, có dòng chữ viết tay nguệch ngoạc:
“Nếu ai đó đọc được cuốn này… xin hãy rời khỏi ngôi nhà.”
Minh nuốt khan, nhưng vẫn mở ra.
Ngày 12 tháng 6.
Họ nói căn nhà này sẽ mang lại cuộc sống mới cho mẹ con tôi. Nhưng từ khi chuyển đến, tôi luôn nghe thấy tiếng thì thầm vào ban đêm.
Ngày 20 tháng 6.
Con trai tôi nói rằng có một người phụ nữ trong gương hay gọi tên nó. Tôi đã che gương lại, nhưng mỗi sáng, tấm khăn đều bị kéo xuống.
Ngày 1 tháng 7.
Tôi phát hiện ra sự thật. Ngôi nhà này cần người thay thế. Nếu không có người mới, nó sẽ không để chúng tôi đi.
Minh lật trang, tay bắt đầu run.
Ngày 3 tháng 7.
Tôi đã thử đập vỡ chiếc gương. Không được. Gương không phản chiếu tôi nữa.
Ngày 5 tháng 7.
Tôi khóa mình trong căn phòng cuối hành lang. Nếu tôi không ra ngoài, con tôi sẽ an toàn. Ít nhất… tôi hy vọng thế.
Trang cuối cùng chỉ có một dòng chữ, viết rất mạnh, mực in hằn sâu vào giấy:
“ĐỪNG TIN BẤT KỲ AI NÓI RẰNG CÓ THỂ PHÁ LỜI NGUYỀN.”
Minh đóng sầm cuốn nhật ký lại.
Mọi thứ khớp với những gì cậu đã thấy:
cậu bé, người mẹ, chiếc gương, căn phòng khóa.
Bỗng nhiên, từ phía sau, vang lên tiếng giấy sột soạt.
Minh quay phắt lại.
Cuốn nhật ký trên tay cậu… đang tự lật trang.
Những dòng chữ mới từ từ hiện ra, như được viết bằng mực vô hình:
Ngày hôm nay.
Một người mới đã đến.
Một người phù hợp.
Minh đánh rơi cuốn sổ, lùi sát vào tường.
Từ cuối hành lang, cánh cửa phòng bị khóa bỗng phát ra tiếng lách cách.
Ổ khóa… đang tự xoay.
Và giữa không gian yên tĩnh ấy, giọng nói của cậu bé vang lên, buồn bã nhưng rất rõ:
“Anh Minh ơi… đến lượt anh rồi.”