MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgôi Nhà Cuối HẻmChương 8: ĐỨA TRẺ ĐỨNG DƯỚI CẦU THANG

Ngôi Nhà Cuối Hẻm

Chương 8: ĐỨA TRẺ ĐỨNG DƯỚI CẦU THANG

591 từ · ~3 phút đọc

Tiếng lách cách từ ổ khóa ngừng bặt.

Hành lang tầng hai chìm vào im lặng đến đáng sợ.

Minh đứng bất động, mắt dán chặt về phía cánh cửa cuối hành lang. Cuốn nhật ký nằm dưới sàn, mở toang ở trang cuối, những dòng chữ vừa hiện lên đã nhạt dần rồi biến mất, như chưa từng tồn tại.

“Không… mình không thể là người tiếp theo…”

Minh lẩm bẩm, giọng run rẩy.

Cậu cúi xuống nhặt cuốn nhật ký, nhét vội vào balo rồi chạy xuống tầng dưới. Mỗi bậc cầu thang vang lên tiếng cót két như tiếng than vãn của ngôi nhà.

Xuống đến tầng trệt, Minh khựng lại.

Dưới chân cầu thang, có một đứa trẻ đang đứng.

Chính là cậu bé ấy.

Em đứng quay lưng về phía Minh, đầu cúi thấp, hai tay buông thõng. Dưới ánh sáng mờ mịt, thân hình em trông mờ nhòe, như không hoàn toàn thuộc về nơi này.

“Em… em đứng đó làm gì?”

Minh hỏi, cố giữ bình tĩnh.

Cậu bé không trả lời.

Minh bước thêm một bước.

“Anh đã đọc nhật ký của mẹ em.”

Cậu bé khẽ run lên.

Từ từ, em quay lại.

Gương mặt em vẫn là gương mặt non nớt ấy, nhưng đôi mắt đã đổi màu, sâu thẳm và buồn bã đến lạ.

“Mẹ em nói…”

Em cất giọng nhỏ xíu.

“Chỉ cần có người ở lại thay mẹ… thì mọi thứ sẽ yên ổn.”

Minh cảm thấy cổ họng khô rát.

“Nhưng em thì sao? Em cũng bị mắc kẹt ở đây mà.”

Cậu bé cúi đầu.

“Em không nhớ mình đã chết lúc nào nữa…”

Không khí quanh họ lạnh hẳn đi. Đèn phòng khách chớp tắt liên hồi.

Bỗng nhiên, từ phía cầu thang vọng xuống tiếng bước chân nặng nề.

Không phải tiếng của trẻ con.

Từng bước… từng bước…

Minh ngẩng lên.

Trên cầu thang, một bóng người phụ nữ đang đứng. Váy trắng kéo dài chạm bậc thang, tóc xõa che kín khuôn mặt. Bóng dáng ấy không cần nhìn rõ cũng khiến Minh tê dại toàn thân.

Cậu bé lập tức lùi lại, giọng hoảng sợ:

“Mẹ… đừng xuống đây…”

Người phụ nữ không đáp.

Bà ta bước thêm một bậc.

Không gian như bị bóp nghẹt. Minh cảm thấy đầu óc quay cuồng, tai ù đi. Trong khoảnh khắc ấy, cậu bỗng nhận ra…

Người phụ nữ không hề chạm chân xuống bậc thang.

Bà ta đang… lơ lửng.

“Mẹ em… không còn là mẹ em nữa rồi.”

Cậu bé thì thầm, nước mắt đen sẫm chảy dài trên má.

Người phụ nữ dừng lại giữa cầu thang.

Từ sau mái tóc dài, một giọng nói khàn đặc vang lên, trộn lẫn đau đớn và tức giận:

“Ở lại…”

“Ở lại… để trả nợ cho ngôi nhà này…”

Minh lùi về phía cửa chính. Nhưng cánh cửa tự động đóng sầm lại, khóa chặt.

Cậu nhìn quanh, tuyệt vọng.

Cậu bé bất ngờ nắm lấy tay Minh. Lần này, bàn tay em không còn lạnh.

“Nếu anh muốn sống…”

Em nói nhanh, giọng gấp gáp.

“Đừng tin bà ấy. Và đừng nhìn vào gương nữa.”

“Vậy anh phải làm gì?”

Minh hỏi.

Cậu bé nhìn lên tầng hai, về phía căn phòng cuối hành lang.

“Anh phải biết… ai là người thật sự khóa mẹ em lại.”

Ngay lúc đó, người phụ nữ trên cầu thang thét lên một tiếng chói tai. Đèn vụt tắt.

Trong bóng tối, Minh nghe thấy tiếng thì thầm vang khắp ngôi nhà:

“Không ai rời khỏi đây được…”

Và bàn tay cậu bé trong tay Minh… từ từ tan biến.

Minh đứng một mình giữa phòng khách tối om.

Nhưng cậu biết, từ giây phút này, cậu không còn chỉ là kẻ bị săn đuổi.

Cậu bắt đầu trở thành người đi tìm sự thật.