MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgôi Nhà Cuối HẻmChương 9: NGÔI NHÀ TỪNG XẢY RA THẢM ÁN

Ngôi Nhà Cuối Hẻm

Chương 9: NGÔI NHÀ TỪNG XẢY RA THẢM ÁN

573 từ · ~3 phút đọc

Sau đêm đó, Minh không còn dám ở yên trong nhà số 13 mà không làm gì nữa.

Câu nói của cậu bé cứ lặp đi lặp lại trong đầu cậu:

“Anh phải biết… ai là người thật sự khóa mẹ em lại.”

Sáng sớm, Minh rời nhà, đi dọc con hẻm hỏi thăm từng người. Nhưng hễ nghe nhắc đến căn nhà cuối hẻm, ai cũng né tránh ánh mắt, lắc đầu hoặc đóng cửa im lìm.

Cho đến khi Minh gặp bà cụ bán nước đầu hẻm.

Bà cụ nhìn Minh rất lâu, rồi thở dài.

“Cháu ở nhà số 13, đúng không?”

Minh gật đầu.

“Nhà đó… từng có người chết.”

Bà cụ nói chậm rãi.

“Không phải một người.”

Minh ngồi xuống chiếc ghế nhựa đối diện, tim bắt đầu đập nhanh.

“Bà… bà biết chuyện gì đã xảy ra không ạ?”

Bà cụ nhìn quanh, rồi hạ giọng.

“Cách đây khoảng hai mươi năm, có một người phụ nữ trẻ dọn đến đó cùng con trai. Ban đầu, mọi thứ rất bình thường. Nhưng sau vài tháng, người ta nghe thấy tiếng cãi vã, rồi tiếng đập phá… ban đêm.”

Minh siết chặt tay.

“Rồi một đêm,”

bà cụ tiếp tục,

“người ta nghe thấy tiếng hét rất lớn. Sáng hôm sau, cửa nhà đóng kín. Không ai thấy mẹ con họ nữa.”

“Cảnh sát không điều tra sao ạ?”

Minh hỏi.

Bà cụ lắc đầu.

“Họ nói không tìm thấy xác. Chỉ có một căn phòng bị khóa từ bên ngoài. Và… rất nhiều vết trầy trên tường.”

Minh lạnh sống lưng.

“Người ta đồn rằng,”

bà cụ nói tiếp,

“người phụ nữ đó không chết vì tai nạn. Mà vì bị nhốt lại… cho đến khi không còn sống nổi nữa.”

Minh nhớ lại ổ khóa han gỉ, những vết cào bên trong cánh cửa.

“Vậy ai đã khóa cửa ạ?”

Minh hỏi, giọng run run.

Bà cụ nhìn thẳng vào cậu, ánh mắt đầy sợ hãi.

“Không ai biết chắc. Nhưng có người nói… chính chủ cũ của căn nhà.”

Minh sững người.

“Chủ cũ?”

“Ừ.”

Bà cụ gật đầu.

“Một người đàn ông từng sống ở đó trước khi mẹ con họ chuyển đến. Ông ta biến mất ngay sau vụ việc.”

Minh đứng dậy, cảm giác như có thứ gì đó lạnh lẽo bò dọc sống lưng.

Chủ cũ…

Không phải hồn ma người mẹ.

Không phải đứa trẻ.

Mà là một người khác.

Chiều hôm đó, Minh trở về nhà số 13.

Không khí trong nhà nặng nề hơn hẳn mọi khi. Minh có cảm giác như từng bức tường đang lặng lẽ quan sát cậu.

Cậu bước lên tầng hai, đứng trước cánh cửa cuối hành lang.

Lần này, Minh nhận ra một điều mà trước đó cậu chưa từng để ý.

Ổ khóa… ở phía ngoài.

Không phải khóa từ bên trong.

“Vậy là… có người đã đứng ở đây.”

Minh thì thầm.

“Và khóa cửa lại.”

Ngay lúc đó, phía sau Minh vang lên tiếng két rất khẽ.

Minh quay lại.

Ở đầu hành lang, người phụ nữ hàng xóm không có bóng đang đứng đó, ánh mắt dán chặt vào Minh.

Bà ta mỉm cười, nụ cười chậm rãi, lạnh lẽo.

“Cuối cùng cháu cũng nhận ra rồi.”

Bà ta nói.

Minh lùi lại.

“Bà… bà là ai?”

Người phụ nữ tiến thêm một bước. Dưới chân bà ta… vẫn không có bóng.

“Ta là người duy nhất còn nhớ sự thật.”

Bà ta thì thầm.

“Và cũng là người đã ở đây từ trước khi thảm án xảy ra.”

Minh hiểu ra, tim như thắt lại.

Ngôi nhà này không chỉ giữ linh hồn của nạn nhân.

Nó còn đang che chở cho kẻ gây tội.

Và kẻ đó… vẫn chưa rời đi.