Hành lang tầng hai chìm trong bầu không khí nặng nề.
Minh đứng đối diện người phụ nữ hàng xóm, tim đập dồn dập. Ánh đèn mờ hắt lên gương mặt bà ta, làm lộ rõ những nếp nhăn sâu hoắm, nhưng đôi mắt lại sáng lạnh lùng, không giống ánh mắt của người sống.
“Bà… bà là chủ cũ của căn nhà này?”
Minh hỏi, giọng khô khốc.
Người phụ nữ khẽ cười. Âm thanh khàn đặc vang vọng trong hành lang hẹp.
“Chủ cũ ư? Không. Ta chỉ là người ở lại.”
“Ở lại… nghĩa là sao?”
Minh lùi thêm một bước, lưng gần chạm cánh cửa bị khóa.
Bà ta nghiêng đầu, ánh mắt liếc về phía cánh cửa cuối hành lang.
“Ngôi nhà này không cho người ta rời đi dễ dàng. Nó cần một người canh giữ… một người hiểu luật của nó.”
Minh siết chặt tay.
“Vậy bà đã khóa người mẹ kia lại?”
Nụ cười trên môi người phụ nữ chợt tắt.
“Ta chỉ làm điều cần thiết.”
Bà ta nói chậm rãi.
“Nếu không có người thay thế, ngôi nhà sẽ đòi hỏi nhiều hơn. Không chỉ một mạng.”
Minh cảm thấy lạnh sống lưng.
“Bà đã hy sinh họ… để cứu chính mình?”
Người phụ nữ không trả lời ngay. Bà ta quay lưng, bước vài bước dọc hành lang. Dù ánh đèn chiếu thẳng xuống sàn, dưới chân bà ta vẫn không có bóng.
“Người phụ nữ ấy,”
bà ta nói,
“đã biết quá nhiều. Cô ta tìm cách phá chiếc gương. Cô ta muốn rời đi.”
Minh nhớ lại những dòng trong cuốn nhật ký.
‘Đừng tin bất kỳ ai nói rằng có thể phá lời nguyền.’
“Chiếc gương đó… là trung tâm của lời nguyền?”
Minh hỏi.
Người phụ nữ quay lại, ánh mắt sắc lạnh.
“Không. Chiếc gương chỉ là cánh cửa. Lời nguyền nằm ở chính ngôi nhà này.”
Ngay lúc đó, từ phía sau cánh cửa khóa chặt vang lên tiếng đập mạnh.
RẦM!
Bức tường rung nhẹ. Minh giật mình, quay phắt lại.
Một giọng nói trầm thấp vang ra từ bên trong, không còn giống giọng người phụ nữ mà Minh từng nghe trong mơ:
“Trả lại… những gì đã lấy…”
Người phụ nữ hàng xóm cau mày.
“Bà ta bắt đầu nhớ lại rồi.”
Minh nhìn bà ta, ánh mắt dần cứng rắn.
“Bà không phải người canh giữ. Bà là kẻ trốn chạy.”
Không gian xung quanh bỗng lạnh hẳn. Đèn hành lang chớp tắt dữ dội.
Người phụ nữ gằn giọng:
“Cậu không hiểu đâu. Nếu lời nguyền bị phá, tất cả sẽ bị kéo theo.”
Minh lắc đầu.
“Có lẽ… đó là cái giá phải trả.”
Bỗng nhiên, từ đầu hành lang vang lên tiếng bước chân rất khẽ.
Minh quay lại.
Cậu bé đứng đó.
Gương mặt em mờ nhạt, gần như trong suốt, nhưng ánh mắt lại rõ ràng hơn bao giờ hết.
“Anh Minh…”
Em thì thầm.
“Nếu muốn kết thúc tất cả… anh phải tìm thứ đã bắt đầu lời nguyền.”
“Thứ gì?”
Minh hỏi gấp.
Cậu bé nhìn về phía dưới sàn, ngay trước cánh cửa khóa.
“Dưới ngôi nhà này… có một bí mật.”
Ngay lúc ấy, người phụ nữ hàng xóm hét lên một tiếng chói tai.
“Không được nói ra!”
Bóng dáng bà ta nhòe dần, như bị chính ngôi nhà nuốt chửng.
Hành lang trở lại yên tĩnh.
Chỉ còn Minh đứng trước cánh cửa khóa chặt, cùng câu nói vang vọng trong đầu:
Lời nguyền này… vẫn chưa được hóa giải.
Và để chấm dứt nó, Minh biết mình phải đào sâu hơn nữa, không chỉ vào ngôi nhà, mà vào cả những bí mật bị chôn vùi suốt hai mươi năm qua.