MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgôi Nhà Không Có GươngChương 1: NGÀY ĐẦU CHUYỂN VÀO NGÔI NHÀ CŨ

Ngôi Nhà Không Có Gương

Chương 1: NGÀY ĐẦU CHUYỂN VÀO NGÔI NHÀ CŨ

743 từ · ~4 phút đọc

Chiếc xe tải dừng lại trước căn nhà lúc trời vừa chạng vạng. Mặt trời bị mây xám nuốt dần, để lại một khoảng không màu chì nặng nề, như thể bầu trời cũng không muốn nhìn thẳng vào nơi này.

Minh bước xuống xe, balô vẫn còn đeo trên vai. Cậu đứng im vài giây, ngước nhìn căn nhà hai tầng trước mặt. Tường đã ngả màu xám bẩn, vài chỗ bong tróc để lộ lớp gạch đỏ bên trong. Mái ngói cũ kỹ, lún xuống ở một góc, trông như cái lưng còng của một người già mệt mỏi.

Không hiểu vì sao, Minh có cảm giác căn nhà… đang nhìn lại mình.

“Nhìn gì mà ngẩn ra thế?” – giọng bố cậu vang lên phía sau.

“Không có gì ạ.” Minh lắc đầu, tự cười vì suy nghĩ vớ vẩn của mình.

Đây là nhà của bà ngoại để lại. Sau khi bà mất, ngôi nhà bị bỏ trống nhiều năm. Gia đình Minh quyết định chuyển về đây sống vì giá nhà trong thành phố quá cao. Mẹ cậu nói chỉ cần sửa sang lại một chút là ổn.

Cửa gỗ mở ra kêu lên một tiếng két dài và khô khốc, nghe như tiếng rên rỉ. Bên trong, không khí lạnh hơn bên ngoài, mang theo mùi ẩm mốc của gỗ cũ và bụi lâu ngày.

Minh bước vào đầu tiên.

Phòng khách khá rộng, đồ đạc đơn sơ, phủ khăn trắng. Ánh đèn vàng được bật lên nhưng không làm căn phòng sáng hơn bao nhiêu. Có cảm giác ánh sáng bị thứ gì đó… hút mất.

Minh nhìn quanh một vòng, rồi chợt khựng lại.

Không có gương.

Không phải chỉ phòng khách. Khi đi ngang qua bếp, hành lang, thậm chí cả nhà vệ sinh – Minh vẫn không thấy bất kỳ chiếc gương nào. Điều này thật kỳ lạ, vì mẹ cậu là người rất kỹ tính.

“Bố ơi,” Minh gọi, “nhà mình… không có gương à?”

Bố cậu dừng tay khuân đồ, suy nghĩ một chút rồi đáp:

“À… chắc gương cũ bị hỏng hết rồi. Mai bố mua cái mới.”

Minh gật đầu, nhưng trong lòng vẫn thấy khó chịu. Cảm giác như một phần quen thuộc của cuộc sống bị lấy mất.

Phòng của Minh ở tầng hai, cuối hành lang. Khi mở cửa, cậu thấy căn phòng trống trơn, chỉ có một chiếc giường gỗ cũ và bàn học đã sờn cạnh. Cửa sổ nhìn ra sau nhà, nơi có một hàng cây rậm rạp, tán lá đen sì dù trời chưa tối hẳn.

Minh đặt balô xuống giường. Vừa quay lưng lại, cậu nghe thấy cộp.

Âm thanh rất khẽ, như có ai đó gõ nhẹ lên sàn gỗ.

Minh quay phắt lại. Phòng trống không. Không có ai. Gió từ cửa sổ thổi vào làm rèm cửa lay động.

“Chuột thôi…” cậu lẩm bẩm, dù tim đập nhanh hơn bình thường.

Buổi tối hôm đó, cả gia đình ăn cơm trong im lặng. Mẹ Minh liên tục nhìn quanh, vẻ mặt không thoải mái. Em gái cậu thì bám sát mẹ, không chịu rời nửa bước.

“Đêm nay mọi người ngủ sớm nhé,” mẹ nói. “Nhà mới… chưa quen.”

Minh nằm trên giường, trằn trọc mãi không ngủ được. Tiếng côn trùng ngoài vườn hòa với tiếng gió thổi qua mái nhà tạo thành những âm thanh rời rạc, khó chịu.

Khoảng gần nửa đêm, Minh chợt tỉnh giấc.

Không phải vì mơ. Cậu tỉnh hẳn.

Tạch… tạch…

Có tiếng bước chân.

Rất nhẹ. Nhưng rõ ràng là bước chân người.

Âm thanh phát ra từ… trần nhà.

Minh nín thở, mắt mở to nhìn lên trần. Tiếng bước chân di chuyển chậm rãi, như thể ai đó đang đi đi lại lại phía trên phòng cậu. Nhưng Minh nhớ rất rõ – tầng trên cùng chỉ là gác mái, đã bị khóa chặt.

Tạch… tạch… tạch…

Bước chân dừng lại.

Ngay trên đầu Minh.

Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng. Minh kéo chăn trùm kín đầu, tim đập thình thịch. Trong bóng tối, cậu có cảm giác như có ai đó đang cúi xuống… lắng nghe hơi thở của mình.

Rất lâu sau, tiếng bước chân mới biến mất.

Sáng hôm sau, Minh tỉnh dậy với quầng thâm dưới mắt. Khi bước ra hành lang, cậu vô tình nhìn thấy cửa gác mái hé mở.

Chỉ một khe rất nhỏ.

Đủ để bóng tối bên trong… tràn ra ngoài.

Và ngay lúc đó, Minh chợt nhận ra một điều khiến cậu lạnh người:

Tối qua, cậu chưa từng nghe thấy tiếng mở cửa gác mái.