MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgôi Nhà Không Có GươngChương 2: CĂN PHÒNG TRỐNG KHÔNG CÓ GƯƠNG

Ngôi Nhà Không Có Gương

Chương 2: CĂN PHÒNG TRỐNG KHÔNG CÓ GƯƠNG

780 từ · ~4 phút đọc

Buổi sáng trong ngôi nhà cũ đến một cách lặng lẽ, như thể đêm qua chưa từng xảy ra chuyện gì. Ánh nắng len qua cửa sổ hành lang, rọi xuống sàn gỗ những vệt dài nhợt nhạt. Nhưng cảm giác lạnh lẽo vẫn bám chặt lấy Minh, không chịu tan đi.

Cậu đứng trước cửa gác mái khá lâu.

Cánh cửa gỗ cũ khép hờ, khe hở tối om bên trong trông như một cái miệng đang chờ được mở rộng. Minh chắc chắn tối qua nó đã bị khóa. Bố từng nói gác mái không an toàn, không ai được lên đó.

Minh đưa tay ra, chạm nhẹ vào cánh cửa.

Cạch.

Cửa mở thêm một chút.

Một luồng không khí lạnh lùa ra, mang theo mùi bụi cũ và thứ gì đó ngai ngái, rất khó gọi tên. Minh rùng mình, lập tức khép cửa lại.

“Chắc mình mệt quá nên tưởng tượng thôi…” cậu tự nhủ.

Trong bữa sáng, Minh thử kể lại chuyện đêm qua. Nhưng vừa mở miệng, cậu đã thấy ánh mắt của bố mẹ.

“Có thể con mơ đấy,” mẹ nói, giọng hơi gấp. “Nhà mới, chưa quen nên dễ giật mình.”

Em gái Minh cũng gật đầu, nhưng tay vẫn nắm chặt vạt áo mẹ. Con bé không nói gì, chỉ cúi đầu ăn cơm.

Minh không nói thêm. Cậu nhận ra một điều lạ lùng: không ai muốn nhắc đến ngôi nhà này quá nhiều.

Sau bữa sáng, Minh lên phòng dọn đồ. Khi treo áo vào tủ, cậu theo thói quen ngước lên tìm gương để chỉnh lại cổ áo.

Không có.

Chỉ là bức tường trống trơn, sơn đã ố vàng. Minh đứng im vài giây, cảm giác hụt hẫng khó chịu dâng lên trong lòng. Cậu chợt nhớ lại câu hỏi tối qua – tại sao cả căn nhà không có lấy một chiếc gương?

Minh mở điện thoại, bật camera trước.

Màn hình hiện lên khuôn mặt quen thuộc của cậu. Nhưng không hiểu sao, Minh lại thấy tim mình đập nhanh hơn. Cậu nhìn chằm chằm vào hình ảnh phản chiếu, rồi đột ngột tắt màn hình.

“Ngớ ngẩn thật…” Minh lẩm bẩm.

Buổi trưa, Minh quyết định đi dạo quanh nhà để làm quen với khu vực mới. Khi đi ngang căn nhà bên cạnh, cậu nhận ra cửa sổ luôn đóng kín, rèm kéo chặt, dù trời khá nóng.

Một bà cụ ngồi ở đầu hẻm, đang quạt nan. Minh lễ phép chào.

Bà cụ nhìn cậu rất lâu. Ánh mắt đục ngầu, nhưng sắc lạnh.

“Cháu là… người mới chuyển vào nhà đó à?” bà hỏi, giọng khàn khàn.

“Dạ vâng ạ.”

Bà cụ siết chặt cây quạt trong tay.

“Nhà ấy… không ở lâu được đâu.”

Minh nuốt nước bọt.

“Dạ? Sao lại thế ạ?”

Bà cụ không trả lời ngay. Bà nhìn về phía căn nhà, ánh mắt thoáng qua một tia sợ hãi, rồi hạ giọng:

“Nếu trong nhà cháu… không có gương… thì đừng tìm.”

Minh lạnh sống lưng.

“Bà nói vậy là sao ạ?”

Bà cụ lập tức quay đi, xua tay:

“Đi đi. Người lớn không muốn nhắc thì cháu cũng đừng hỏi.”

Minh đứng chết lặng. Những lời nói ấy như một cái móc lạnh buốt bám vào đầu óc cậu.

Chiều hôm đó, Minh lên phòng sớm hơn thường lệ. Cậu kéo rèm cửa sổ lại, bật đèn bàn. Ánh sáng vàng khiến căn phòng bớt trống trải, nhưng cảm giác bị theo dõi vẫn lơ lửng đâu đó.

Minh ngồi vào bàn học. Trên mặt bàn, không biết từ lúc nào xuất hiện một vết xước dài, giống như vết móng tay cào.

Cậu đưa tay chạm vào.

Lạnh.

Rất lạnh.

Minh rụt tay lại, tim đập mạnh. Cậu chắc chắn sáng nay vết xước này chưa từng tồn tại.

Đêm xuống nhanh hơn Minh tưởng. Khi cả nhà đã ngủ, căn nhà lại chìm vào sự yên lặng nặng nề. Minh nằm trên giường, mắt mở trừng trừng nhìn trần nhà.

Không có tiếng bước chân.

Không có âm thanh.

Chính sự im lặng ấy mới khiến cậu sợ.

Minh trở mình, vô thức quay mặt về phía bức tường đối diện giường – nơi lẽ ra phải đặt một chiếc gương.

Và đúng khoảnh khắc đó, cậu đông cứng.

Trên bức tường trống, có một cái bóng.

Không phải bóng của đồ đạc. Không phải bóng của rèm cửa.

Là bóng của… một người đứng.

Cái bóng đứng rất gần, như thể đang quay mặt về phía Minh. Nhưng trong phòng, ngoài cậu ra, không có ai.

Minh nín thở.

Cái bóng chậm rãi nhúc nhích.

Nó giơ tay lên.

Và ngay khi Minh nhận ra tư thế ấy giống hệt động tác… soi gương, đèn phòng bỗng tắt phụt.

Bóng tối nuốt chửng tất cả.

Trong màn đêm, Minh nghe thấy một tiếng thì thầm rất khẽ, ngay sát tai mình:

“Mày… không thấy tao sao?”