Minh bật dậy trong bóng tối.
Tim cậu đập loạn xạ, hơi thở gấp gáp đến mức cổ họng khô rát. Cậu vươn tay quờ quạng tìm công tắc đèn bên cạnh giường.
Tách.
Ánh sáng bật lên.
Căn phòng hiện ra y như cũ. Bốn bức tường trống trơn. Không có cái bóng nào. Không có ai đứng đó. Không có dấu hiệu cho thấy vừa có một thứ gì khác hiện diện.
Chỉ có Minh – mồ hôi ướt đẫm lưng áo.
“Là… mơ à?” cậu thì thầm.
Minh nhìn quanh, ánh mắt dừng lại ở bức tường đối diện. Nơi vài giây trước, cái bóng kia đã đứng. Bức tường nhẵn nhụi, nhưng không hiểu sao Minh lại cảm thấy nó không đúng. Như thể thứ gì đó vừa rời đi, để lại một khoảng trống lạnh lẽo.
Minh không dám tắt đèn. Cậu ngồi tựa lưng vào đầu giường, mắt mở to cho đến khi bầu trời ngoài cửa sổ dần nhạt màu.
Sáng hôm sau, Minh xuống nhà với trạng thái lơ mơ vì thiếu ngủ. Mẹ đang chuẩn bị bữa sáng. Bố đọc báo, gương mặt căng thẳng hơn thường ngày.
“Đêm qua con có nghe thấy gì không?” bố bất ngờ hỏi.
Minh khựng lại.
“Nghe… nghe gì ạ?”
Bố gấp tờ báo, nhìn Minh rất lâu.
“Không có gì. Chắc bố nghe nhầm.”
Câu trả lời ấy không làm Minh yên tâm hơn chút nào.
Trước khi đi học, Minh ngước nhìn lên trần nhà lần nữa. Gác mái vẫn đóng kín, cánh cửa gỗ không có dấu hiệu bị mở. Nhưng trong đầu Minh, âm thanh tạch… tạch… của những bước chân đêm qua lại vang lên rõ mồn một.
Buổi học trôi qua nặng nề. Minh liên tục mất tập trung. Trong giờ ra chơi, cậu đứng trước cửa sổ lớp, vô thức nhìn vào kính.
Một khoảnh khắc rất ngắn, Minh giật mình.
Hình ảnh phản chiếu trong kính… chậm hơn cậu nửa nhịp.
Minh chớp mắt.
Mọi thứ trở lại bình thường.
“Chắc mình thiếu ngủ thật rồi…” cậu tự trấn an, nhưng bàn tay vẫn run nhẹ.
Đêm xuống.
Minh đã chuẩn bị tinh thần, nhưng khi nằm trên giường, cậu vẫn không thể ngăn được cảm giác bất an bò lên từng chút một. Đèn phòng vẫn bật. Cánh cửa khép hờ.
Khoảng gần một giờ sáng, âm thanh quen thuộc lại xuất hiện.
Tạch…
Minh đông cứng.
Tạch… tạch…
Tiếng bước chân.
Không còn nghi ngờ gì nữa – có thứ gì đó đang đi trên trần nhà.
Minh kéo chăn lên đến cằm, mắt dán chặt vào trần. Bước chân chậm rãi, đều đặn, như thể người đi phía trên rất bình thản. Mỗi bước chân rơi xuống, tim Minh lại thắt lại một lần.
Tạch… tạch…
Âm thanh di chuyển dần về phía trên đúng phòng của Minh.
Rồi dừng lại.
Ngay trên đầu cậu.
Minh nín thở.
Có tiếng gì đó rất khẽ vang lên, như móng tay cào nhẹ lên gỗ. Âm thanh chậm rãi, kiên nhẫn, giống như kẻ bên trên đang… tìm một vị trí thích hợp.
Đột nhiên—
RẦM!
Một tiếng động mạnh khiến Minh bật dậy, suýt hét lên. Nhưng thứ làm cậu lạnh người hơn là âm thanh ngay sau đó.
Lộc cộc… lộc cộc…
Thứ gì đó rơi xuống sàn gác mái.
Rồi… im lặng.
Minh không chịu nổi nữa. Cậu bật khỏi giường, mở cửa phòng lao ra hành lang. Đèn hành lang nhấp nháy vài cái rồi sáng lên.
Bố mẹ cũng đã mở cửa phòng.
“Con cũng nghe thấy đúng không?” mẹ hỏi, giọng run run.
Bố không nói gì. Ông cầm lấy chìa khóa gác mái.
“Không ai được lên đó,” mẹ níu tay bố.
“Anh phải xem,” bố đáp ngắn gọn.
Cánh cửa gác mái mở ra.
Một luồng không khí lạnh tràn xuống, kèm theo mùi ẩm mốc nặng nề. Ánh đèn pin rọi lên cầu thang gỗ hẹp dẫn lên trên.
Minh đứng phía sau bố, tim đập dồn dập.
Gác mái trống trơn.
Không có người.
Không có động vật.
Nhưng giữa sàn gỗ phủ bụi, có một vệt dấu chân.
Chỉ một vệt duy nhất.
Và điều kinh khủng nhất là—
Dấu chân ấy in ngược, như thể ai đó đã đi bằng cách… treo mình trên trần nhà.
Minh lùi lại một bước.
Trong đầu cậu vang lên giọng thì thầm đêm qua:
“Mày không thấy tao sao?”
Và lúc này, Minh bắt đầu hiểu ra một điều đáng sợ:
👉 Có thứ gì đó trong ngôi nhà này không cần gương… để tồn tại.