Sau đêm gác mái, cả nhà không ai nói với ai một lời nào.
Buổi sáng đến trong sự mệt mỏi nặng nề. Mẹ Minh pha cà phê nhưng quên cho đường. Bố ngồi rất lâu trước bàn ăn, tay cầm tách nước đã nguội ngắt. Em gái Minh thì sốt nhẹ, liên tục hỏi có được ngủ chung với mẹ không.
Không ai nhắc đến dấu chân.
Không ai nhắc đến gác mái.
Và chính sự im lặng đó khiến Minh sợ hơn bất kỳ lời giải thích nào.
Tối hôm ấy, Minh cố ép mình ngủ sớm. Cậu tắt đèn, quay mặt vào tường, nhắm mắt thật chặt.
Không tiếng bước chân.
Không tiếng động lạ.
Chỉ có nhịp tim của chính mình.
Minh dần chìm vào giấc ngủ.
3:00 sáng.
Minh đứng giữa một khoảng không mờ đục.
Không có trời.
Không có đất.
Chỉ là sương xám dày đặc, lạnh buốt da thịt.
Phía trước cậu là ngôi nhà.
Chính ngôi nhà này.
Nhưng nó trông cũ kỹ hơn, tối hơn, như thể đã bị bỏ hoang rất lâu. Các cửa sổ đều tối om. Riêng tầng hai… có một ô cửa sáng lờ mờ.
Minh bước lên từng bậc thềm. Mỗi bước đi nặng nề như dẫm lên nước.
Cửa mở ra.
Bên trong là hành lang tầng hai. Dài hơn bình thường. Tối hơn bình thường. Hai bên tường treo đầy… gương.
Hàng chục chiếc gương.
Minh đứng chết lặng.
Trong từng chiếc gương đều phản chiếu cậu. Nhưng không hoàn toàn giống nhau. Có chiếc Minh gầy hơn. Có chiếc mặt tái nhợt. Có chiếc… không có mắt.
Minh lùi lại.
Một chiếc gương trước mặt cậu nứt ra, xuất hiện một vết rạn nhỏ. Từ trong đó, có thứ gì đó bắt đầu chuyển động.
Một bàn tay.
Trắng bệch. Dài bất thường.
Nó ép sát vào mặt kính, như muốn thoát ra ngoài.
Minh quay người bỏ chạy.
Hành lang kéo dài vô tận. Tiếng kính vỡ vang lên phía sau. Những bước chân dồn dập. Hơi thở lạnh phả sát gáy.
“Đứng lại…”
Giọng nói quen thuộc.
Giống hệt giọng của Minh.
Cậu chạy vào phòng mình, đóng sầm cửa lại. Trong phòng có một chiếc gương lớn đặt giữa tường.
Minh nhìn vào đó.
Trong gương là… một Minh khác.
Nó mỉm cười.
“Cuối cùng… mày cũng thấy tao rồi.”
Minh bật tỉnh.
Cậu ngồi thẳng dậy trên giường, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Cổ họng khô khốc, tim đập loạn nhịp.
Cậu với tay lấy điện thoại.
03:00
Không sai một phút.
Minh thở dốc. “Chỉ là mơ… chỉ là mơ thôi…”
Nhưng rồi cậu nhận ra—
Giấc mơ đó… quá rõ ràng.
Rõ đến mức khi nhắm mắt lại, Minh vẫn thấy hàng gương treo dọc hành lang.
Đêm hôm sau.
Minh cố không ngủ.
Cậu mở đèn, mở nhạc thật nhỏ, ngồi dựa vào đầu giường. Nhưng mệt mỏi vẫn kéo mí mắt cậu sụp xuống.
3:00 sáng.
Minh lại đứng trước ngôi nhà trong sương xám.
Mọi thứ y hệt.
Từng bước.
Từng cửa sổ.
Từng chiếc gương.
Lần này, Minh không chạy.
Cậu nhìn thẳng vào chiếc gương trước mặt.
Trong đó không có cậu.
Chỉ là… một khoảng trống đen ngòm.
Từ khoảng trống ấy, giọng nói vang lên, rất khẽ:
“Không có gương… thì mày không tồn tại.”
Minh cảm thấy thứ gì đó lạnh buốt siết chặt cổ tay mình.
Minh tỉnh dậy, hét lên.
Đèn phòng bật sáng.
Cậu thở hổn hển, nhìn quanh trong hoảng loạn.
Rồi ánh mắt cậu dừng lại.
Trên cổ tay trái của Minh… có vết hằn của năm ngón tay.
Rất rõ.
Rất thật.
Và lúc đó, Minh hiểu ra một điều khiến cậu rùng mình:
Đó không chỉ là giấc mơ.
Có thứ gì đó đang dùng giấc mơ để bước gần hơn đến cậu.