Vết hằn trên cổ tay Minh không biến mất ngay.
Buổi sáng, khi ánh nắng chiếu qua cửa sổ, dấu tay ấy vẫn còn in rõ, tím nhạt như vừa bị ai đó bóp chặt. Minh nhìn chằm chằm vào nó rất lâu, lòng dâng lên một nỗi sợ âm ỉ.
Cậu không dám kể cho bố mẹ.
Sau chuyện gác mái, Minh hiểu rõ một điều:
người lớn biết nhiều hơn, nhưng họ không muốn nói ra.
Trên đường đi học, Minh cố ý đi chậm lại, để ý căn nhà bên cạnh lần nữa.
Cánh cổng sắt cũ đóng chặt. Sơn bong tróc, bản lề rỉ sét. Cửa chính phía trong cũng khép kín, không một khe hở. Rèm cửa sổ tầng hai kéo kín mít, dày đến mức ánh sáng không thể lọt qua.
Căn nhà đó… giống như chưa từng có người sống.
“Nhà đó có ai ở không nhỉ?” Minh hỏi một bạn học cùng xóm.
Bạn kia ngập ngừng:
“Có chứ… hình như vậy. Nhưng tao chưa thấy họ ra ngoài bao giờ.”
“Bao giờ là bao giờ?”
“Thì… lâu lắm rồi.”
Câu trả lời không khiến Minh yên tâm hơn chút nào.
Chiều hôm đó, khi Minh về đến nhà, bố mẹ đều vắng mặt. Em gái cậu được gửi sang nhà dì vì vẫn chưa hạ sốt. Căn nhà bỗng rộng hơn, trống hơn, và lạnh hơn bình thường.
Minh đặt cặp xuống ghế, do dự một lúc, rồi quyết định làm điều mà cậu đã nghĩ đến cả ngày.
Cậu bước ra cổng.
Căn nhà bên cạnh ở rất gần. Chỉ cách một hàng rào thấp phủ đầy rêu xanh. Minh đứng trước cổng sắt, tim đập mạnh. Cậu giơ tay lên, gõ nhẹ.
Cộc… cộc…
Không có tiếng trả lời.
Minh gõ lần nữa, mạnh hơn.
Cộc! Cộc!
Vẫn im lặng.
Cậu định quay đi thì chợt nghe thấy một tiếng động rất nhỏ từ bên trong. Không phải tiếng bước chân. Giống như… tiếng vải cọ vào tường.
“Cháu… cháu là hàng xóm mới,” Minh lên tiếng, giọng hơi run. “Cháu chỉ muốn hỏi vài chuyện thôi ạ.”
Không có câu trả lời.
Nhưng Minh chắc chắn có thứ gì đó đang đứng sau cánh cửa.
Cảm giác ấy rõ ràng đến mức cậu có thể hình dung ra—một người đứng sát vào cửa, lắng nghe từng hơi thở của cậu.
Minh lùi lại một bước.
Đúng lúc đó, một giọng nói khàn khàn vang lên từ phía sau:
“Đừng gõ.”
Minh quay phắt lại. Là bà cụ đầu hẻm.
Bà đứng rất gần, gần đến mức Minh không hiểu bà đã đến từ lúc nào.
“Bà… bà sống ở đó à?” Minh hỏi.
Bà cụ lắc đầu, ánh mắt vẫn dán vào căn nhà bên cạnh.
“Không. Nhưng bà biết trong đó là gì.”
Minh nuốt nước bọt.
“Có người ở trong đó không ạ?”
Bà cụ im lặng rất lâu. Rồi bà nói, chậm rãi từng chữ:
“Ngày xưa có. Bây giờ… thì không chắc.”
Minh cảm thấy lạnh sống lưng.
“Vậy sao cháu nghe thấy tiếng động?”
Bà cụ quay sang nhìn Minh, ánh mắt sắc lạnh hơn hẳn.
“Vì có những thứ… dù không còn sống, vẫn chưa chịu đi.”
Minh rùng mình.
“Bà ơi,” cậu lấy hết can đảm, “bà có biết gì về căn nhà cháu không?”
Bà cụ thở dài.
“Nhà cháu từng có một đứa trẻ.”
Minh nín thở.
“Nó bằng tuổi cháu bây giờ,” bà tiếp tục. “Sống ở đó. Rồi một ngày… nó biến mất.”
“Biến mất như thế nào ạ?”
Bà cụ lắc đầu.
“Không ai tìm thấy xác. Không ai tìm thấy gương trong nhà nó nữa.”
Minh sững người.
“Gương…?”
Bà cụ gật đầu chậm rãi.
“Từ ngày nó mất, nhà đó không bao giờ treo gương lại. Người ta bảo… đứa trẻ ấy không muốn nhìn thấy chính mình.”
Minh cảm giác cổ tay trái nhói lên.
“Vậy nhà bên cạnh…?”
Bà cụ nhìn sang căn nhà im lìm kia, giọng hạ thấp:
“Đó là nhà của nó.”
Minh quay đầu lại nhìn cánh cửa sắt.
Ngay khoảnh khắc ấy, Minh thấy rèm cửa tầng hai… khẽ lay động.
Rất nhẹ.
Như có ai đó vừa áp mặt vào sau lớp vải dày.
Minh lùi lại, tim đập dồn dập.
Bà cụ nắm lấy tay cậu, siết chặt bất ngờ.
“Nếu cháu còn muốn sống bình thường,” bà nói khẽ, “đừng nhìn vào gương trong mơ nữa.”
Minh ngẩng lên.
“Nhưng… nếu cháu không muốn nhìn thì sao?”
Bà cụ nhìn thẳng vào mắt Minh, ánh mắt đầy sợ hãi:
“Không phải lúc nào… cháu cũng có quyền lựa chọn.”
Ngay lúc đó, từ căn nhà bên cạnh vang lên một tiếng cạch rất khẽ.
Như tiếng… ổ khóa xoay.
Và Minh nhận ra—
Căn nhà chưa từng mở cửa, đang chuẩn bị mở.