Tối hôm đó, Minh khóa cửa phòng.
Là lần đầu tiên kể từ khi chuyển đến đây.
Tiếng cạch của ổ khóa vang lên trong căn phòng yên tĩnh nghe quá lớn, khiến Minh giật mình. Cậu tựa lưng vào cửa vài giây, lắng nghe.
Không có tiếng bước chân.
Không có tiếng động lạ.
Nhưng cảm giác có ai đó đang đứng ngoài kia thì không hề biến mất.
Minh bật đèn bàn, ngồi lên giường, kéo chăn sát người. Ánh sáng vàng yếu ớt chỉ chiếu được một phần căn phòng, để lại những góc tối dày đặc như mực.
Cậu nhìn về phía cửa.
Bên dưới khe cửa… không có ánh sáng.
Tức là ngoài hành lang, đèn đã tắt.
Minh nuốt nước bọt. Cậu nhớ rất rõ—lúc nãy, đèn hành lang vẫn bật.
Thời gian trôi chậm đến khó chịu.
Minh không dám ngủ. Cậu ngồi im, tai căng ra nghe từng tiếng động nhỏ nhất. Đồng hồ điện tử trên bàn nhảy từng con số đỏ.
01:47
Đột nhiên—
Cạch.
Rất khẽ.
Âm thanh phát ra từ… tay nắm cửa.
Minh đông cứng.
Cạch… cạch…
Như có ai đó đang thử xoay tay nắm, nhưng cố tình làm thật nhẹ. Minh nín thở, tim đập mạnh đến mức cậu sợ nó sẽ phát ra tiếng.
Rồi mọi thứ dừng lại.
Một giây.
Hai giây.
Ngay lúc Minh nghĩ rằng mình tưởng tượng—
Một cái bóng xuất hiện dưới khe cửa.
Không phải bóng di chuyển.
Mà là bóng đứng yên.
Cao. Gầy. Đầu hơi cúi xuống, như thể đang nhìn thẳng vào cánh cửa… nhìn vào Minh.
Cái bóng không cử động.
Minh run rẩy, kéo chăn lên cao hơn. Cậu muốn hét, muốn chạy, nhưng cơ thể không nghe lời.
Rất lâu sau, cái bóng… nhích lên một chút.
Như thể nó cúi sát hơn.
Ngay lúc đó, một giọng nói vang lên.
Không lớn.
Không nhỏ.
Giọng thì thầm, quen thuộc đến đáng sợ.
“Minh…”
Máu trong người Minh như đông lại.
Đó là giọng của chính cậu.
“Minh… mở cửa đi.”
Minh cắn chặt môi, nước mắt trào ra. Cậu lắc đầu liên tục, dù biết kẻ bên ngoài không thể thấy.
“Không phải mày…” Minh thì thầm. “Không phải…”
Cái bóng khẽ nghiêng đầu.
“Không phải tao?” giọng nói đáp lại, vẫn là giọng của Minh. “Vậy ai mới là mày?”
Bóng dưới khe cửa bắt đầu… lan rộng ra.
Không còn giống bóng của một người đứng nữa. Nó kéo dài, méo mó, như bị ép sát xuống sàn. Minh nghe thấy một âm thanh rất khẽ—giống như tiếng móng tay kéo trên gỗ.
Cào… cào…
Minh nhắm chặt mắt.
Trong đầu cậu vang lên lời bà cụ:
Đừng nhìn vào gương trong mơ nữa.
Nhưng Minh hiểu ra—
cậu không cần gương để nhìn thấy nó.
RẦM!
Một tiếng đập mạnh vào cửa khiến Minh hét lên. Cánh cửa rung bần bật, bụi rơi xuống từ khung gỗ.
“Minh! Mở cửa!”
Giọng của mẹ.
Minh bật dậy, lao tới mở khóa. Cửa vừa mở ra, mẹ ôm chầm lấy cậu, run rẩy.
“Con làm mẹ sợ quá…” mẹ nói, giọng lạc đi. “Mẹ nghe thấy tiếng động…”
Minh nhìn ra hành lang.
Đèn sáng.
Không có ai.
Không có bóng.
Chỉ có… những vết xước dài trên cửa phòng, ngang tầm tay người lớn.
Bố Minh đứng phía sau, mặt tái mét. Ông đưa tay sờ lên những vết xước, im lặng rất lâu.
“Không phải chuột,” bố nói khẽ. “Cũng không phải gió.”
Minh nhìn lại khe cửa.
Dưới sàn… có một dấu vết mờ mờ.
Giống như dấu tay người.
Nhưng các ngón tay dài hơn bình thường.
Và hướng của dấu tay… quay vào trong phòng Minh.
Minh chợt hiểu ra một điều khiến cậu lạnh người:
👉 Thứ đó không chỉ đứng ngoài cửa.
👉 Nó đang tìm cách… vào phòng cậu.