Sau đêm cánh cửa bị cào, bố Minh quyết định đóng thêm then sắt bên ngoài cửa phòng cậu.
Nhưng Minh biết… khóa cửa không có tác dụng với thứ đó.
Cả buổi sáng hôm sau, căn nhà im lặng bất thường. Không tiếng bước chân trên trần. Không âm thanh lạ. Chính sự yên tĩnh ấy khiến Minh càng chắc chắn một điều:
Nó đang chờ.
Chờ lúc cậu sơ hở.
Chiều hôm đó, khi bố mẹ ra ngoài mua đồ sửa nhà, Minh đứng rất lâu trước cửa gác mái.
Ổ khóa cũ vẫn treo lủng lẳng, nhưng không khóa.
Minh không nhớ ai đã mở nó.
Cậu nuốt nước bọt.
Rồi bước lên.
Gác mái thấp và tối. Ánh sáng từ cửa sổ nhỏ xíu cuối phòng hắt vào đủ để nhìn thấy lớp bụi dày phủ trên sàn. Những thùng gỗ cũ xếp chồng lên nhau. Vải trắng phủ lên đồ đạc trông như những cái xác ngồi im lặng.
Không có dấu chân mới.
Nhưng Minh có cảm giác mình không hề ở đây một mình.
Cậu bắt đầu mở từng thùng đồ.
Quần áo cũ.
Ảnh đen trắng đã ố vàng.
Một chiếc hộp nhạc không còn phát tiếng.
Rồi Minh tìm thấy nó.
Một cuốn sổ nhỏ, bìa nâu sờn rách, nằm kẹp giữa hai tấm ván gỗ.
Trên bìa, có viết tên bằng mực đã nhòe:
“NHẬT KÝ – HẢI”
Minh khựng lại.
Hải.
Bằng tuổi cậu.
Đứa trẻ mất tích.
Minh ngồi bệt xuống sàn, tay run run mở trang đầu tiên.
Ngày 3 tháng 6
Bố mẹ nói mình không được lên gác mái nữa. Nhưng mình nghe thấy tiếng gọi. Nó giống mình lắm.
Minh rùng mình.
Trang tiếp theo.
Ngày 10 tháng 6
Trong nhà không còn gương. Mẹ nói gương dễ vỡ. Nhưng mình biết… không phải vậy.
Tim Minh đập mạnh hơn.
Ngày 15 tháng 6
Mình thấy nó trong mơ. Nó đứng trong gương và cười. Nó nói muốn ra ngoài. Nó bảo mình không cần tồn tại nữa.
Minh khép hờ cuốn sổ, thở dốc.
Từng câu chữ giống hệt những gì cậu đang trải qua.
Minh lật đến trang cuối cùng.
Chữ viết nguệch ngoạc hơn, như được viết trong hoảng loạn.
Ngày… không nhớ.
Nó không còn ở trong gương nữa.
Nó ở sau lưng mình.
Mẹ không thấy nó.
Không ai thấy nó.
Chỉ có mình.
Mình nghĩ…
Mình không phải là mình nữa.
Dòng cuối cùng bị dừng đột ngột, mực lem ra như bị kéo đi giữa chừng.
Minh cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Ngay lúc đó—
Cộp.
Âm thanh phát ra phía sau.
Rất gần.
Minh quay phắt lại.
Không có ai.
Nhưng ở lớp bụi dày trên sàn… xuất hiện thêm một vệt mới.
Giống như vừa có thứ gì đó… ngồi xuống phía sau lưng cậu.
Hơi thở Minh trở nên nặng nề.
Cậu cảm thấy rõ ràng—
Có ánh mắt đang nhìn mình.
Từ phía sau.
Rất sát.
Minh không dám quay lại.
Trong đầu cậu vang lên một ý nghĩ đáng sợ:
Nếu cậu quay lại…
liệu thứ đó có đang đứng ngay sau lưng mình giống như trong nhật ký của Hải?
Giọng nói quen thuộc vang lên rất khẽ bên tai:
“Đọc tiếp đi…”
Minh nắm chặt cuốn sổ, tim muốn nhảy khỏi lồng ngực.
“Chúng ta… giống nhau mà.”
Hơi thở lạnh phả sát gáy.
Và lần đầu tiên kể từ khi chuyển đến đây, Minh hiểu ra điều tồi tệ nhất:
👉 Hải không biến mất.
👉 Có thể… Hải đã bị thay thế.