Minh không nhớ mình đã xuống khỏi gác mái bằng cách nào.
Chỉ biết khi hoàn hồn lại, cậu đang đứng trong phòng mình, cuốn nhật ký của Hải nằm trên bàn học.
Cửa phòng đóng kín.
Khóa vẫn nguyên vẹn.
Nhưng Minh chắc chắn… lúc nãy cậu nghe thấy tiếng thì thầm ngay sát tai mình.
Tối đó, khi bố mẹ đã ngủ, Minh mở lại cuốn nhật ký.
Ở mép trong bìa sau, có một tờ giấy mỏng bị dán kín. Nếu không để ý kỹ, rất dễ bỏ qua.
Minh nhẹ tay bóc ra.
Đó là một mẩu báo cũ, đã ngả vàng.
Tiêu đề in đậm:
“BÉ TRAI 13 TUỔI MẤT TÍCH BÍ ẨN TRONG CHÍNH NGÔI NHÀ CỦA MÌNH”
Tim Minh thắt lại.
Cậu đọc từng dòng chữ run run dưới ánh đèn bàn.
Ngày 21 tháng 6, 15 năm trước, gia đình ông Lê Văn Quang trình báo con trai là Lê Hải (13 tuổi) mất tích. Theo lời khai của gia đình, Hải được nhìn thấy lần cuối cùng trong phòng ngủ tầng hai vào khoảng 3 giờ sáng.
Không có dấu hiệu đột nhập.
Không có dấu hiệu giằng co.
Không có dấu vết rời khỏi nhà.
Điều kỳ lạ nhất là trong căn phòng của Hải, tất cả gương đều bị tháo xuống trước đó vài ngày.
Minh nuốt nước bọt.
3 giờ sáng.
Cũng là 3 giờ sáng.
Cậu tiếp tục đọc.
Một chi tiết gây tranh cãi là trong phòng xuất hiện nhiều vết xước trên cửa và tường, giống như dấu móng tay cào từ bên trong.
Minh chợt nhìn sang cánh cửa phòng mình.
Những vết xước đêm qua vẫn còn đó.
Giống hệt.
Minh lật mẩu báo lại.
Phía sau có một dòng chữ viết tay bằng mực đỏ, nét chữ không giống Hải:
“Nó đã ra ngoài.”
Minh thấy sống lưng lạnh buốt.
Không phải “Hải ra ngoài”.
Mà là “Nó”.
Sáng hôm sau, Minh quyết định tìm đến bà cụ đầu hẻm.
Bà đang ngồi trước cửa, ánh mắt mệt mỏi như đã chờ sẵn.
“Cháu đọc được rồi đúng không?” bà hỏi.
Minh khựng lại.
“Bà biết về Hải…?”
Bà cụ thở dài.
“Hải là đứa trẻ ngoan. Nhưng từ khi nó bắt đầu nói chuyện với ‘bản sao’ của mình… mọi thứ thay đổi.”
“Bản sao?” Minh hỏi khẽ.
Bà gật đầu.
“Nó bảo trong gương có một thằng giống nó, nhưng mắt đen hoàn toàn. Nó nói thằng đó muốn ra ngoài.”
Minh siết chặt tay.
“Rồi sao ạ?”
“Rồi một đêm, Hải biến mất.”
Bà cụ nhìn thẳng vào Minh.
“Nhưng có người nói… đứa ở lại không phải Hải.”
Không khí như đông cứng lại.
“Ý bà là sao?” Minh hỏi, giọng lạc đi.
Bà cụ hạ thấp giọng:
“Sau đêm đó, gia đình Hải chuyển đi rất nhanh. Họ nói không chịu nổi nỗi đau. Nhưng có người thấy họ vẫn có một đứa con trai đi cùng.”
Minh cảm thấy tim mình hụt một nhịp.
“Nhưng đó không phải Hải,” bà nói tiếp. “Nó không nhìn vào gương. Không nói chuyện với ai. Và mắt nó… trống rỗng.”
Gió thổi qua con hẻm hẹp, mang theo cảm giác lạnh buốt.
Minh khẽ hỏi:
“Bà có biết… nó đang ở đâu không?”
Bà cụ im lặng rất lâu.
Rồi bà nhìn thẳng về phía căn nhà của Minh.
“Có thể… nó chưa từng rời khỏi đây.”
Đêm hôm đó, Minh không ngủ.
Cậu ngồi trước bàn học, mở camera điện thoại, đặt đối diện mình như một chiếc gương tạm thời.
Màn hình sáng lên.
Minh nhìn vào chính mình.
Mọi thứ bình thường.
Cho đến khi cậu chớp mắt.
Hình ảnh trên màn hình… không chớp theo.
Minh đông cứng.
Bản sao trong màn hình chậm rãi mỉm cười.
Rồi màn hình tắt phụt.
Trong bóng tối, giọng nói quen thuộc vang lên rất rõ:
“Lần này… tao không cần gương nữa.”
Minh cảm thấy hơi thở lạnh sát bên tai.
Và lần đầu tiên, cậu hiểu ra một điều kinh hoàng:
👉 Thứ đó không chỉ muốn ra ngoài.
👉 Nó đang tìm cách thay thế Minh — giống như đã làm với Hải.