MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgôi Nhà Không Có GươngChương 9: VẾT TAY LẠ TRÊN TƯỜNG

Ngôi Nhà Không Có Gương

Chương 9: VẾT TAY LẠ TRÊN TƯỜNG

525 từ · ~3 phút đọc

Sau đêm màn hình điện thoại tắt phụt, Minh không dám bật lại.

Cậu ngồi im trong bóng tối rất lâu.

Không có tiếng bước chân.

Không có tiếng cào cửa.

Chỉ có cảm giác… trong phòng có hai nhịp thở.

Sáng hôm sau, Minh tỉnh dậy muộn.

Ánh nắng chiếu vào phòng khiến mọi thứ trông bình thường đến mức đáng ngờ. Cậu ngồi dậy, đưa tay dụi mắt.

Rồi cậu khựng lại.

Bức tường đối diện giường… có thứ gì đó.

Minh bước xuống, tiến lại gần.

Trên nền sơn vàng nhạt xuất hiện một vết tay in rõ ràng.

Bàn tay nhỏ.

Ngón tay dài bất thường.

In bằng một lớp màu xám đậm, như bụi bẩn bị ép chặt vào tường.

Minh giơ tay mình lên so thử.

Không khớp.

Bàn tay kia dài hơn.

Và điều khiến Minh lạnh sống lưng là hướng của nó.

Vết tay không in từ ngoài vào.

Mà giống như… từ trong tường đẩy ra.

Minh lùi lại.

“Không thể nào…” cậu thì thầm.

Cậu đưa tay chạm nhẹ vào vết tay.

Lạnh.

Lạnh hơn cả bề mặt tường xung quanh.

Minh rụt tay lại ngay lập tức.

Dưới chân tường, có thêm những vết mờ khác. Như thể ai đó đã cố gắng bám vào bên trong… và trượt xuống.

Cào.

Bám.

Tuột.

Minh bắt đầu thở dốc.

Trong đầu cậu vang lên một ý nghĩ đáng sợ:

Nếu nó từng ở trong gương… thì bây giờ nó đang ở đâu?

Căn phòng bỗng trở nên chật hẹp.

Bốn bức tường.

Không có gương.

Không có lối thoát.

Minh quay phắt lại nhìn quanh.

Tất cả đều im lặng.

Buổi chiều, Minh quyết định thử một điều.

Cậu lấy điện thoại, bật camera sau, quay một vòng quanh phòng.

Trên màn hình, mọi thứ trông bình thường.

Cho đến khi ống kính lia qua bức tường có vết tay.

Trên màn hình… không có vết tay nào.

Bức tường trơn nhẵn.

Minh hạ điện thoại xuống.

Vết tay vẫn ở đó.

Cậu giơ điện thoại lên lần nữa.

Màn hình vẫn không hiển thị gì.

Minh cảm thấy cổ họng nghẹn lại.

Nghĩa là—

Hoặc điện thoại không ghi nhận được nó.

Hoặc… chỉ có Minh nhìn thấy.

Tối hôm đó, Minh nghe thấy tiếng em gái khóc.

Cậu mở cửa phòng, chạy sang phòng em.

“Có chuyện gì vậy?”

Con bé ngồi co ro trên giường, chỉ tay về phía tường.

“Anh ơi… có người đứng trong đó…”

Minh quay sang.

Bức tường trống trơn.

“Em nhìn thấy gì?” Minh hỏi, giọng khàn đi.

“Có người… giống anh.” Con bé run run. “Nhưng nó không cười.”

Minh cảm giác máu trong người lạnh buốt.

“Em nhìn thấy ở đâu?”

“Trong tường.”

Minh bước chậm lại gần.

Không có vết tay nào ở phòng em.

Nhưng ngay khi cậu quay lưng lại—

Bốp.

Một tiếng rất khẽ vang lên phía sau.

Minh quay phắt lại.

Trên bức tường phòng em… vừa xuất hiện một vết tay mới.

Lớn hơn vết trong phòng Minh.

Và lần này, nó in rõ đến mức có thể thấy từng đường vân tay.

Em gái Minh bật khóc nức nở.

Minh đứng chết lặng.

Cậu chợt hiểu ra một điều kinh khủng:

👉 Nó không còn bị giới hạn trong phòng cậu nữa.

👉 Nó đang lan ra khắp căn nhà.

Và nếu Hải từng nói “nó ở sau lưng mình”…

Thì có thể—

Nó không ở trong tường.

Không ở trong gương.

Mà ở giữa những lớp không gian chồng lên nhau.

Chỉ chờ một cơ hội…

Để đẩy một người ra ngoài.