MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgôi Nhà Không Có GươngChương 10: LỜI CẢNH BÁO MUỘN MÀNG

Ngôi Nhà Không Có Gương

Chương 10: LỜI CẢNH BÁO MUỘN MÀNG

526 từ · ~3 phút đọc

Sau khi vết tay xuất hiện trong phòng em gái, bố Minh quyết định sơn lại toàn bộ tầng hai.

Ông không hỏi nhiều.

Không giải thích.

Chỉ im lặng mua sơn trắng về phủ kín những dấu vết.

Mùi sơn nồng nặc lan khắp nhà.

Những vết tay biến mất dưới lớp sơn mới.

Nhưng Minh biết rõ—

Chúng không biến mất. Chúng chỉ bị che lại.

Đêm hôm đó, cả nhà ngủ chung ở phòng khách.

Minh nằm sát tường, mắt mở thao láo nhìn trần nhà. Đèn vẫn bật. Không ai dám tắt.

Không có tiếng bước chân.

Không có tiếng cào cửa.

Chỉ có tiếng tích tắc của đồng hồ treo tường.

02:59

Minh nín thở.

Kim giây nhích thêm một bước.

03:00

Đèn phụt tắt.

Cả căn phòng chìm vào bóng tối đặc quánh.

Em gái Minh khẽ nấc lên. Mẹ siết chặt tay con bé.

Rồi—

Một giọng nói vang lên.

Không phát ra từ một vị trí cụ thể.

Không gần.

Không xa.

Như thể nó phát ra từ… bên trong đầu Minh.

“Đủ rồi.”

Minh run rẩy.

“Đừng trốn nữa.”

Giọng nói ấy không thì thầm lần này. Nó rõ ràng. Bình tĩnh. Và… giống hệt giọng cậu.

“Minh… mày không thấy lạ sao?”

Hình ảnh trong đầu Minh bỗng lóe lên.

Hành lang đầy gương.

Nụ cười trong màn hình điện thoại.

Vết tay từ trong tường.

“Lạ… cái gì?” Minh bật thốt thành tiếng.

Bố mẹ quay sang nhìn cậu.

“Con nói gì vậy?” mẹ hỏi.

Nhưng Minh không nghe thấy họ.

Giọng nói kia tiếp tục:

“15 năm trước… tao đã chờ một đứa phù hợp.”

Tim Minh thắt lại.

“Phù hợp… cái gì?”

“Phù hợp để đổi chỗ.”

Không khí trong phòng bỗng lạnh đi rõ rệt.

Minh cảm giác như mình đang chìm dần xuống thứ gì đó mềm và tối.

“Nhưng mày khác Hải,” giọng nói nói tiếp. “Mày mạnh hơn. Mày nhìn thấy tao.”

Minh cắn chặt răng.

“Vậy… tại sao chưa thay thế tao?”

Một khoảng im lặng kéo dài.

Rồi giọng kia bật cười khẽ.

“Vì mày đang tự làm điều đó.”

Ngay khoảnh khắc ấy—

Đèn bật sáng trở lại.

Cả gia đình nhìn Minh.

“Con vừa đứng dậy làm gì vậy?” bố hỏi.

Minh sững sờ.

“Con… con có đứng dậy đâu?”

Mẹ tái mặt.

“Con vừa đi về phía tường.”

Minh quay chậm đầu lại.

Bức tường phía sau sofa… lớp sơn mới đang phồng lên.

Như có thứ gì đó đang ấn từ bên trong.

Rồi—

BỤP.

Lớp sơn nứt ra.

Một vết tay in rõ ràng hiện lên.

Lần này… kích thước bằng tay Minh.

Chính xác từng ngón.

Minh giơ tay mình lên.

Vết tay trên tường giơ lên theo.

Chậm hơn nửa nhịp.

Minh đông cứng.

Gia đình cậu không thấy điều đó.

Chỉ có cậu.

Giọng nói vang lên lần cuối trong đêm đó:

“Đừng để 3 giờ sáng đến nữa.”

“Vì nếu mày ngủ…”

“… tao sẽ tỉnh.”

Sáng hôm sau, Minh phát hiện một điều khiến cậu lạnh người hơn tất cả những gì đã xảy ra.

Trong điện thoại của cậu… có một đoạn ghi âm.

Thời gian: 03:07 sáng.

Minh không nhớ mình đã ghi âm.

Cậu run tay bấm mở.

Trong file chỉ có một câu, lặp đi lặp lại bằng giọng của chính cậu:

“Đừng tin nó. Đừng ngủ. Đừng tin tao.”

Rồi một câu cuối cùng, rất khẽ:

“Minh thật… đang ở trong tường.”

Và lần đầu tiên, Minh bắt đầu sợ một khả năng khác.

👉 Nếu “nó” không phải kẻ xâm nhập…

👉 Thì ai mới là kẻ đang ở nhầm chỗ?