Tiếng cười nhạt nhẽo của tên lớp trưởng lớp A1 — Minh — vang vọng trong không gian đặc quánh mùi dầu máy của xưởng cơ khí. Hắn giơ chiếc máy ảnh kỹ thuật số lên như một món chiến lợi phẩm, khuôn mặt vênh váo đầy đắc thắng.
“Đừng có nhìn tao bằng ánh mắt đó. Bọn mày định dùng cái mác ‘nghèo vượt khó’ để lừa ban giám khảo à? Để xem khi những tấm ảnh này được gửi đến sở giáo dục, cái danh đại diện trường của bọn mày còn giữ được không.”
Hạ là người đầu tiên phản ứng. Cô lao tới như một con báo vồ mồi, định giật lấy chiếc máy ảnh, nhưng Tuấn đã nhanh hơn. Cậu đặt bàn tay to lớn, lấm lem dầu mỡ lên vai Hạ, giữ cô lại. Tuấn bước lên phía trước, chiều cao vượt trội và sự lầm lì của một kẻ quen lao động chân tay khiến nhóm lớp A1 hơi chùn bước.
“Mày bảo ai làm hộ?” Tuấn hỏi, giọng thấp và lạnh.
“Thì cái lão thợ già kia chứ ai!” Minh chỉ tay về phía góc xưởng, nơi bố Tuấn đang ngủ say trên chiếc ghế bố vì mệt. “Lũ bét bảng bọn mày làm gì có trình độ để hàn xì, cắt gọt chuyên nghiệp thế này? Đừng có diễn kịch nữa.”
Hoàng lúc này mới chậm rãi đứng dậy từ đống bản vẽ. Cậu không hề lo lắng, trái lại, đôi mắt sau lớp kính cận hiện lên một sự mỉa mai sâu sắc. Cậu cầm một bản thiết kế thô, tiến lại gần Minh.
“Minh này, mày biết tại sao mày luôn đứng thứ hai trong các kỳ thi học sinh giỏi Toán sau tao không?” Hoàng dừng lại một chút, nụ cười nửa miệng hiện rõ. “Vì mày chỉ biết lý thuyết suông. Mày nhìn vào đây, đây là sơ đồ tính toán áp suất thủy lực mà tao và Tuấn đã chỉnh sửa tối qua. Nếu mày chứng minh được công thức này là sai, hoặc mày chỉ ra được một chỗ nào đó bố Tuấn làm thay bọn tao, tao sẽ tự tay đập nát cái máy lọc này.”
Minh giật lấy bản vẽ, mắt liếc nhanh. Hắn tự tin vào bộ não lớp chuyên của mình, nhưng càng đọc, mồ hôi trên trán hắn càng chảy ra. Những tích phân đường, những biến đổi vi phân về lưu chất phức tạp đến mức hắn chưa bao giờ thấy trong sách giáo khoa 12.
“Cái này… cái này chắc chắn mày chép ở đâu đó!” Minh lắp bắp.
“Mày có thể nghi ngờ trí tuệ của bọn tao, nhưng đừng xúc phạm sự lao động của bọn tao.” Bảo bước lên, cô lấy từ trong túi ra chiếc điện thoại cũ của Hạ, nhấn nút phát video.
Trong màn hình hiện lên hình ảnh năm đứa trẻ đang hì hục: Bảo ngồi mài những mảnh nhựa, Hạ cầm máy hàn dưới sự hướng dẫn tỉ mỉ của Tuấn, Lâm ghi chép số liệu, và Hoàng đang cãi nhau với Tuấn về một con ốc vít. Đoạn phim quay rõ cảnh bố Tuấn chỉ ngồi xa quan sát, thỉnh thoảng mới lên tiếng nhắc nhở về an toàn lao động.
“Bọn tớ đã quay lại toàn bộ quá trình làm việc để làm nhật ký dự án.” Bảo nói, giọng bình tĩnh nhưng đanh thép. “Cậu muốn kiện không? Bọn tớ sẽ dùng chính những tấm ảnh của cậu làm bằng chứng về việc cậu xâm nhập xưởng cơ khí tư nhân và quấy rối chúng tớ.”
Sắc mặt Minh chuyển từ đỏ sang tái mét. Hắn nhận ra mình đã quá vội vàng. Những kẻ mà hắn coi là "rác rưởi" hóa ra lại chuẩn bị kỹ càng đến thế.
“Đi thôi!” Minh hậm hực ra lệnh cho đồng bọn, trước khi đi còn không quên buông một câu chữa thẹn: “Để xem vào vòng chung kết, bọn mày làm được trò gì với cái đống sắt vụn này.”
Khi bóng nhóm lớp A1 khuất hẳn, bầu không khí căng thẳng mới giãn ra. Hạ ngồi bệt xuống đất, thở phào: “Con Bảo khá thật, quay từ lúc nào mà tớ không biết luôn?”
“Tớ học từ Lâm đấy.” Bảo cười, nháy mắt với cậu bạn mờ nhạt. “Phòng bệnh hơn chữa bệnh.”
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Tuấn đột ngột đi tới kiểm tra lại mô hình vừa bị Minh va phải lúc nãy. Gương mặt cậu bỗng biến sắc.
“Chết tiệt! Van áp suất bị nứt rồi.”
Cả nhóm rụng rời. Đây là chiếc van đặc chủng mà họ phải đặt làm riêng, tiền vốn đã cạn sạch. Cuộc thi cấp thành phố sẽ diễn ra vào sáng sớm mai. Bây giờ đã là mười giờ đêm.
“Không có van này, nước sẽ không thể chảy qua lõi lọc tầng ba.” Hoàng kiểm tra vết nứt, mày nhíu chặt. “Hàn lại không?”
“Không được, áp lực lớn sẽ làm nó nổ tung ngay trên sân khấu.” Tuấn lắc đầu, đôi mắt lộ rõ vẻ bất lực.
Sự im lặng bao trùm xưởng cơ khí. Bao nhiêu nỗ lực, bao nhiêu đêm không ngủ, lẽ nào lại kết thúc vì một sự cố ngớ ngẩn như vậy? Lâm nhìn vào đống phế liệu xung quanh, rồi nhìn vào chiếc xe đạp điện cũ của Hạ đang dựng ở cửa. Cậu chợt nhớ lại một chi tiết trong cuốn sổ tay kỹ thuật của bố Tuấn.
“Tuấn! Cái van xả áp của máy nén khí cũ kia có thay thế được không?” Lâm chỉ vào một chiếc máy nát bét nằm trong góc xưởng.
Tuấn khựng lại, rồi như một tia chớp, cậu lao đến đống phế liệu. “Về nguyên lý thì được, nhưng kích cỡ nó lớn hơn. Tao cần phải tiện lại ren… nhưng máy tiện đã hỏng từ chiều.”
“Để tôi!” Hạ đứng dậy, xắn tay áo. “Tôi biết cách vận hành máy tiện thủ công bằng tay. Ông cứ chỉ, tôi làm!”
Đêm đó, xưởng cơ khí cũ kỹ lại một lần nữa sáng đèn. Tiếng mài sắt, tiếng kim loại va chạm vang lên đều đặn giữa đêm trường. Những kẻ bị coi là "thành phần cá biệt" đang chiến đấu với thời gian bằng tất cả sự kiên trì cuối cùng. Bảo pha cà phê cho mọi người, Lâm soi đèn pin, Hoàng tính toán lại thông số cho chiếc van mới, và Tuấn cùng Hạ mồ hôi nhễ nhại bên chiếc máy tiện thô sơ.
Gần bốn giờ sáng, chiếc van thay thế hoàn thành. Khi lắp vào và thử nghiệm, dòng nước trong vắt lại một lần nữa chảy ra, mạnh mẽ và ổn định. Năm đứa trẻ nhìn nhau, mặt mũi ai cũng lấm lem dầu mỡ và ám khói, nhưng nụ cười của họ rạng rỡ hơn bất kỳ ánh bình minh nào.
“Đi thôi.” Hoàng nhìn đồng hồ. “Chúng ta có một thành phố cần phải chinh phục.”
Họ không biết rằng, ở phía bên kia thành phố, tại khách sạn nơi diễn ra cuộc thi, những đối thủ mạnh nhất đang chờ sẵn. Nhưng có một điều chắc chắn: Nhóm "Ngũ Hổ" của lớp 12C12 không còn sợ hãi bất cứ điều gì nữa. Lửa đã thử vàng, và họ đã đi qua lửa mà không bị thiêu rụi.