Sau chiến thắng vang dội tại hội trường, nhóm lớp 12C12 bỗng chốc trở thành tâm điểm của sự chú ý. Nhưng sự nổi tiếng luôn đi kèm với cái giá của nó. Tại một ngôi trường trọng thành tích như Thanh Xuân, việc những "kẻ lót đường" vượt mặt "niềm hy vọng" lớp A1 là một cái tát vào lòng tự trọng của không ít người.
Những lời xì xào không biến mất, chúng chỉ chuyển từ công khai sang lén lút. Trên diễn đàn kín của trường, những bài viết ẩn danh bắt đầu xuất hiện: "Chắc chắn là có sự nhúng tay của bà trưởng ban phụ huynh", "Lớp C12 mà làm được mô hình khoa học? Nực cười, chắc chắn là mua dự án từ bên ngoài".
Hạ đọc những dòng đó, mặt đỏ gay vì giận, nhưng Hoàng chỉ thản nhiên gập máy tính lại. "Đừng phí sức với những kẻ chỉ biết gõ phím. Chúng ta còn một vị trí trống trong nhóm 'Ngũ Hổ' đấy, quên rồi sao?"
Cả nhóm im lặng. Đúng vậy, cái tên "Ngũ Hổ" vốn dĩ là do Hạ hứng chí đặt ra, nhưng thực tế họ mới chỉ có bốn người. Và mảnh ghép thứ năm mà họ đang nhắm tới lại là kẻ "khó nhằn" nhất: Nguyễn Tuấn "Câm".
Tuấn không câm, nhưng cậu ta không bao giờ nói quá ba câu một ngày. Tuấn ngồi ở góc tối nhất của lớp C12, luôn đeo một chiếc tai nghe cũ kỹ và vẽ bậy lên bàn. Cậu ta là kẻ duy nhất trong lớp có số buổi nghỉ học suýt soát mức bị đuổi, nhưng lại chưa bao giờ trượt bất kỳ bài kiểm tra vẽ kỹ thuật hay mỹ thuật nào.
"Tôi đã xem qua sơ đồ mô hình của chúng ta," Hoàng nói, mắt nhìn về phía Tuấn đang gục mặt xuống bàn ở cuối lớp. "Nó hoạt động tốt, nhưng vẻ ngoài quá thô sơ. Nếu muốn thắng cấp thành phố, chúng ta cần một thiết kế công nghiệp thực thụ. Và người duy nhất có thể làm điều đó là cậu ta."
Hạ tiến về phía cuối lớp, đập tay xuống bàn Tuấn. Cậu bạn giật mình, bỏ tai nghe ra, đôi mắt thâm quầng lộ rõ vẻ khó chịu.
"Gì?" Tuấn hỏi, cụt lủn.
"Gia nhập nhóm đi. Bọn tôi cần ông thiết kế vỏ máy cho dự án Sáng tạo trẻ." Hạ nói thẳng thừng.
Tuấn nhìn Hạ, rồi nhìn sang Bảo và Lâm đang đứng chờ đợi. Cậu ta khẽ cười khẩy, lấy từ trong cặp ra một xấp giấy nháp. Trên đó không phải là hình vẽ bậy, mà là những bản phác thảo chi tiết về... các loại động cơ phản lực.
"Bọn mày đang chơi trò gia đình trị à? Tao không rảnh." Tuấn đeo tai nghe định ngủ tiếp.
"Bố cậu là thợ cơ khí ở xưởng đóng tàu cũ đúng không?" Lâm bất ngờ lên tiếng. Sự quan sát của Lâm lại một lần nữa phát huy tác dụng. "Tớ thấy cậu hay ra đó phụ giúp ông ấy. Tớ cũng biết xưởng đó sắp bị giải tỏa, và bố cậu đang đứng trước nguy cơ thất nghiệp."
Tuấn khựng lại. Đôi mắt cậu ta long lên sòng sọc, bàn tay siết chặt thành nắm đấm: "Mày theo dõi tao?"
"Không, tớ chỉ vô tình thấy thôi." Lâm lùi lại một bước, giọng vẫn kiên trì. "Tuấn à, nếu dự án này thành công, nó sẽ được sản xuất thực tế. Xưởng của bố cậu có thể trở thành nơi gia công mẫu thử đầu tiên. Đây không phải trò chơi, đây là cơ hội để cứu xưởng của bố cậu đấy."
Căn phòng học vắng vẻ bỗng trở nên căng thẳng. Tuấn nhìn chằm chằm vào Lâm, rồi nhìn sang Hoàng — người đang cầm tờ sơ đồ kỹ thuật đứng đó. Một sự im lặng kéo dài tưởng chừng như vô tận.
"Đưa sơ đồ đây." Tuấn gằn giọng.
Hoàng đẩy tờ giấy qua. Tuấn lấy một cây bút chì gỗ, bắt đầu vẽ những đường nét dứt khoát lên bản thảo. Chỉ trong vòng năm phút, cái máy lọc nước chai nhựa thô sơ của nhóm đã biến thành một thiết bị có hình dáng khí động học, gọn nhẹ và cực kỳ hiện đại.
"Thiết kế này sử dụng nhựa tái chế, có thể tháo lắp trong 30 giây." Tuấn nói, giọng vẫn lạnh nhạt nhưng ánh mắt đã bắt đầu có lửa. "Nhưng tao có một điều kiện. Tao không học nhóm ở quán cà phê trà sữa gì đó đâu. Muốn làm thì ra xưởng cơ khí của bố tao."
"Chốt!" Hạ reo lên, không giấu nổi sự phấn khích.
Thế là, nhóm "Ngũ Hổ" chính thức đủ mặt. Họ bắt đầu những chuỗi ngày "hành xác" thực sự. Sáng đi học, chiều tối cả nhóm lại tụ tập tại xưởng cơ khí đầy mùi dầu mỡ và tiếng máy cắt kim loại.
Bảo — cô tiểu thư vốn quen với mùi nước hoa — giờ đây không ngần ngại cầm cờ-lê hỗ trợ Tuấn. Hạ và Lâm lo phần đánh bóng vỏ máy. Hoàng và Tuấn thức trắng đêm để tính toán lại áp suất dòng chảy.
Giữa tiếng búa đập và ánh lửa hàn le lói, những rào cản cuối cùng giữa họ dần biến mất. Tuấn bắt đầu nói nhiều hơn, kể về ước mơ trở thành kỹ sư hàng không nhưng bị gia cảnh vùi lấp. Bảo kể về nỗi sợ sự hoàn hảo. Hoàng kể về nỗi ám ảnh của mình với những con số.
Một buổi đêm, khi mô hình hoàn thiện đầu tiên ra đời, bóng loáng và chuyên nghiệp dưới ánh đèn điện vàng vọt, cả năm đứa trẻ ngồi bệt xuống sàn xưởng, mặt mũi lấm lem dầu mỡ nhưng đôi mắt thì rạng rỡ hơn bao giờ hết.
"Chúng ta không còn là những kẻ cá biệt đơn lẻ nữa rồi." Lâm nói, tay cầm chai nước khoáng chia cho mọi người.
"Ừ," Tuấn nhấp một ngụm nước, lần đầu tiên cậu ta chủ động bắt chuyện. "Chúng ta là một bộ máy. Và một bộ máy thì phải vận hành cho đến tận cùng."
Nhưng ngay lúc đó, từ phía cửa xưởng, một bóng người cao lớn đứng chắn cả ánh sáng. Đó là một nhóm nam sinh lớp A1, dẫn đầu là tên kính cận. Trên tay hắn cầm một chiếc máy ảnh, nụ cười đầy hiểm độc:
"Hóa ra đây là cách lớp C12 làm khoa học sao? Nhờ vả thợ cơ khí bên ngoài làm hộ? Để xem ban giám khảo sẽ nói gì khi thấy những tấm ảnh này."
Tách! Tách! Tiếng đèn flash vang lên khô khốc, báo hiệu một cơn bão mới lại sắp ập đến ngay trước thềm cuộc thi thành phố.