Cả hội trường trường Thanh Xuân nóng hầm hập không phải vì thời tiết, mà vì sự tò mò lên đến đỉnh điểm. Tin tức về việc nhóm "cá biệt" lớp 12C12 dám thách thức lớp chuyên 12A1 trong cuộc thi Sáng tạo trẻ đã thu hút hàng trăm học sinh đổ về.
Trên hàng ghế ban giám khảo, thầy Nghiêm giám thị và cô bí thư Đoàn ngồi nghiêm nghị. Đặc biệt, ở một góc hàng ghế khách mời, mẹ của Gia Bảo cũng xuất hiện. Bà ngồi đó, sang trọng và lạnh lùng, đôi mắt dõi theo sân khấu với một vẻ ngờ vực rõ rệt. Bà đến đây không phải để cổ vũ, mà để chứng kiến "sự thất bại cuối cùng" của con gái trước khi đưa cô sang Singapore.
Đội của lớp 12A1 lên sân khấu trước. Họ mặc đồng phục chỉnh tề, sử dụng slide thuyết trình cực kỳ chuyên nghiệp với những thuật ngữ vật lý lượng tử xa vời. Khán giả vỗ tay rầm rộ. Nam sinh đeo kính cận lúc trước nhìn về phía nhóm Hạ với ánh mắt đầy đắc thắng: "Để xem đống rác thải của các người làm được gì."
"Mời nhóm lớp 12C12 lên trình bày."
Hạ, Hoàng và Lâm bước lên sân khấu. Họ không có slide bóng bẩy. Thứ họ mang theo là một mô hình máy lọc nước thô sơ được làm từ chai nhựa cũ, sỏi, than hoạt tính và những ống dẫn nước nhặt nhạnh từ bãi phế liệu. Tiếng xì xào bắt đầu vang lên: "Nhìn kìa, họ mang rác lên sân khấu thật à?".
"Đại diện thuyết trình của nhóm đâu?" Thầy Nghiêm nhíu mày hỏi.
Cả hội trường im lặng. Ngay lúc đó, cánh cửa lớn phía sau hội trường mở toang. Gia Bảo bước vào. Cô không mặc bộ váy áo lộng lẫy thường ngày, mà mặc chiếc áo đồng phục trường đã được là phẳng phiu, mái tóc buộc cao năng động. Cô bước đi thẳng tắp về phía sân khấu, lướt qua ánh mắt kinh ngạc của mẹ mình.
Đêm qua, Bảo đã dùng hết can đảm để nói với tài xế: "Chú không đưa cháu đi, cháu sẽ nhảy khỏi xe". Và cuối cùng, cô đã đứng được ở đây.
Bảo đứng trước micro, hít một hơi thật sâu. Cô nhìn thấy Hạ đang giơ nắm đấm khích lệ, nhìn thấy Hoàng gật đầu tin tưởng, và nhìn thấy Lâm đang chuẩn bị sẵn mô hình.
"Kính thưa ban giám khảo và các bạn. Chúng tôi không mang đến đây những lý thuyết cao siêu. Chúng tôi mang đến giải pháp cho 30% người dân vùng lũ đang phải dùng nước ô nhiễm mỗi ngày."
Bằng giọng tiếng Anh lưu loát, đầy nội lực, Bảo bắt đầu thuyết trình. Cô không đọc vẹt. Mỗi từ ngữ cô thốt ra đều chứa đựng sự trải nghiệm từ những buổi chiều quan sát cuộc sống lao động của Lâm, từ sự logic sắc bén của Hoàng và từ sự gai góc của Hạ.
"Đây là máy lọc nước 'Vòng Tay'. Chi phí sản xuất chưa đến năm mươi ngàn đồng, nhưng nó có thể cứu sống một mạng người khỏi dịch bệnh. Chúng tôi có thể là những học sinh đứng cuối bảng xếp hạng, nhưng mong muốn giúp đỡ cộng đồng của chúng tôi không đứng cuối bất kỳ đâu."
Lâm đổ một xô nước bùn đen kịt vào phía trên mô hình. Cả hội trường nín thở. Nước bắt đầu chảy qua các tầng lọc. Từng giọt, từng giọt... và cuối cùng, một dòng nước trong vắt chảy ra ở vòi dưới cùng.
Bảo cầm ly nước đó lên, nhìn thẳng về phía mẹ mình, rồi uống cạn trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người.
"Khoa học không phải là thứ để trưng bày trong tủ kính. Khoa học là để phục vụ con người."
Một khoảng lặng kéo dài năm giây, rồi tiếng vỗ tay bùng nổ. Không phải là tiếng vỗ tay lịch sự, mà là những tiếng hò reo thực sự từ trái tim của những học sinh vốn luôn bị coi thường.
Thầy Nghiêm đứng dậy, lần đầu tiên người ta thấy thầy mỉm cười: "Một dự án thực tế và đầy nhân văn. Gia Bảo, em đã thay đổi rất nhiều."
Dưới hàng ghế khách mời, mẹ Bảo vẫn ngồi im. Tách trà trên tay bà hơi run nhẹ. Bà nhìn thấy một Gia Bảo mà bà chưa từng biết đến — một cô gái đầy bản lĩnh, tự tin và có những người bạn sẵn sàng vì cô mà làm tất cả.
Kết quả cuối cùng: Nhóm lớp 12C12 chính thức trở thành đại diện của trường tham gia cuộc thi cấp thành phố.
Khi bước xuống sân khấu, Hạ lao tới ôm chầm lấy Bảo, Lâm thì nhảy cẫng lên, còn Hoàng chỉ đứng đó, khẽ nhếch môi cười nhưng đôi mắt lại rưng rưng.
"Bảo!" Giọng mẹ cô vang lên đằng sau.
Cả nhóm khựng lại. Bảo quay lại đối diện với mẹ. Cô không còn cúi đầu.
"Mẹ, con sẽ không đi Singapore. Con sẽ ở lại đây, cùng họ thi đại học. Nếu mẹ không tin, mẹ cứ nhìn kết quả thi cấp thành phố sắp tới."
Mẹ Bảo nhìn con gái một hồi lâu, rồi nhìn sang ba đứa trẻ "cá biệt" đang đứng vây quanh cô như những vệ sĩ trung thành. Bà không nói gì, chỉ quay người bước đi. Nhưng lần này, bước đi của bà không còn vẻ áp đặt, mà dường như có một sự buông lỏng thầm lặng.
Tối hôm đó, lần đầu tiên sau nhiều tháng, nhóm "Ngũ Hổ" cùng nhau ngồi ở quán cà phê "Hồi Ức". Họ gọi bốn ly trà đá và một đĩa bánh tráng trộn thật lớn.
"Chiến thắng này mới chỉ là bắt đầu thôi." Hoàng nói, tay lật mở cuốn sách Toán lớp 12. "Ngày mai, chúng ta bắt đầu ôn phần tích phân."
"Ôi trời ơi, cho nghỉ một tối đi mà!" Hạ than vãn, nhưng tay vẫn cầm bút lên.
Thanh xuân của họ, từ những mảnh vỡ lẻ loi, giờ đây đã gắn kết thành một khối vững chắc. Họ biết rằng, dù phía trước là kỳ thi đại học khốc liệt, dù định kiến vẫn còn đó, nhưng chỉ cần còn ở bên nhau, không có bức tường nào là không thể vượt qua.