Việc tiếp tế kiến thức qua ban công diễn ra suôn sẻ được một tuần, nhưng áp lực không vì thế mà giảm bớt. Nếu Hạ là "người vận chuyển", Hoàng là "bộ não", Bảo là "chiến sĩ nơi tiền tuyến" thì Lâm — cậu bạn vốn dĩ mờ nhạt đến mức giáo viên đôi khi quên cả gọi tên — lại đang âm thầm thực hiện một vai trò mà không ai ngờ tới: Kẻ trinh sát.
Lâm không có bộ não thiên tài của Hoàng, cũng không có sự liều lĩnh của Hạ, nhưng cậu có một khả năng thiên bẩm là sự quan sát. Lâm có thể ngồi hàng giờ ở ghế đá sân trường, nhìn vào dòng người qua lại mà biết được hôm nay thầy Nghiêm đang bực bội chuyện gì, hay nhóm học sinh lớp A1 đang bàn tán về đề thi mật nào đó.
Sáng thứ Năm, Lâm thấy mẹ Bảo xuất hiện tại văn phòng hiệu trưởng. Bà vẫn sang trọng, nhưng bước đi có phần vội vã. Bằng sự nhạy bén của một kẻ luôn sống ngoài rìa đám đông, Lâm lẻn vào hành lang phía sau văn phòng, nơi có một ô cửa thông gió nhỏ.
"Tôi muốn rút hồ sơ của Gia Bảo ngay sau học kỳ này." Giọng mẹ Bảo đanh thép vang lên. "Tôi sẽ đưa con bé sang Singapore. Kết quả thi thử vừa rồi chứng minh môi trường ở đây không còn phù hợp với nó nữa."
Lâm rùng mình. Tim cậu đập loạn xạ. Nếu Bảo đi lúc này, mọi nỗ lực của nhóm sẽ tan thành mây khói. Cậu vội vã chạy ra cổng trường, tìm gặp Hạ và Hoàng đang ngồi ở quán trà đá.
"Không ổn rồi! Mẹ Bảo định đưa cậu ấy đi du học sớm!" Lâm thở không ra hơi, lắp bắp kể lại những gì mình nghe được.
Hạ đập mạnh tay xuống bàn gỗ: "Bà ta định triệt đường sống của con bé à? Chúng ta phải đẩy nhanh tiến độ thôi."
Hoàng nhíu mày, những ngón tay gõ nhịp đều đặn lên mặt bàn. "Chưa đủ. Chỉ học thôi chưa đủ. Chúng ta cần một cú hích để bà ta thấy rằng Bảo không hề vô dụng như bà ta nghĩ. Lâm, ông có thể tìm hiểu xem sắp tới trường có cuộc thi nào mang tính ứng dụng cao không? Không phải thi giấy bút, mà là thứ gì đó có thể tạo ra tiếng vang ấy."
Lâm gật đầu, đôi mắt sau lớp kính cận bỗng trở nên sắc sảo: "Có cuộc thi 'Sáng tạo trẻ' cấp thành phố. Trường mình đang tìm đại diện. Nếu chúng ta có thể làm một dự án và để Bảo làm trưởng nhóm thuyết trình bằng tiếng Anh..."
"Được đấy!" Hạ reo lên. "Tiếng Anh là thế mạnh của Bảo. Nếu cô ấy đứng trên sân khấu trước hàng trăm người, bà mẹ không thể nào phớt lờ được."
Nhưng vấn đề lớn nhất hiện ra: Làm sao để một nhóm "cá biệt" có thể giành được suất đại diện của trường khi mà lớp A1 đã sớm độc chiếm vị trí đó?
Đêm đó, dưới ánh đèn pin leo lét trên ban công nhà Bảo, Hạ không chỉ đưa cho Bảo đống bài tập Toán khô khốc. Cô nhét vào tay Bảo một tờ giấy gấp nhỏ, bên trong là kế hoạch về dự án "Hệ thống lọc nước giá rẻ cho vùng lũ" — một ý tưởng mà Lâm đã thu thập tư liệu và Hoàng đã hoàn thiện sơ đồ kỹ thuật.
"Bảo này," Hạ thì thầm qua khe cửa. "Cậu không chỉ học cho mình nữa đâu. Cậu phải trở thành tiếng nói của cả bọn mình. Trong cuốn sổ này có tài liệu thuyết trình. Hãy học thuộc nó như cách cậu thở. Đừng để bà ấy mang cậu đi khi chưa kịp chiến đấu."
Bảo nhìn vào tờ giấy, đôi vai nhỏ bé run lên vì áp lực nhưng cũng vì một ngọn lửa hy vọng vừa được nhóm lên. Đêm đó, cô không ngủ. Cô đứng trước gương, dùng chiếc điện thoại cũ Hạ đưa để ghi âm giọng nói của mình.
"Kính thưa ban giám khảo, tôi là Gia Bảo, đại diện cho nhóm nghiên cứu lớp 12C12..."
Tiếng Anh của Bảo vang lên trong căn phòng tối, từng câu chữ đanh thép và đầy sức thuyết phục. Cô không còn là con búp bê trong tủ kính nữa. Cô đang tự mài giũa vũ khí của chính mình.
Sáng hôm sau tại trường, Lâm bắt đầu "lộ diện". Cậu không còn ngồi thu mình ở góc lớp nữa. Cậu chủ động lên văn phòng Đoàn, xin mẫu đơn đăng ký cuộc thi.
"Em đùa à Lâm?" Cô bí thư Đoàn nhìn cậu bằng ánh mắt hoài nghi. "Lớp C12 định tham gia cuộc thi khoa học kỹ thuật sao?"
"Dạ, chúng em có dự án thực tế." Lâm nói, giọng nói không còn lắp bắp mà tràn đầy tự tin. "Và người thuyết trình sẽ là bạn Gia Bảo."
Cái tên Gia Bảo có sức nặng đáng kể vì danh tiếng của mẹ cô. Cô bí thư chần chừ một lát rồi đưa tờ đơn: "Được thôi, nhưng các em phải qua vòng loại nội bộ với lớp A1 vào thứ Sáu tới. Nếu thua, đừng trách cô không báo trước."
Lâm cầm tờ đơn, chạy như bay về lớp. Tin tức lớp C12 dám thách thức lớp A1 lan ra toàn trường nhanh như một cơn gió. Những tiếng xì xào, những nụ cười mỉa mai vang lên khắp nơi. Nhưng lần này, nhóm "Ngũ Hổ" không quan tâm.
Họ có một tuần. Một tuần để biến những kẻ đứng cuối bảng thành những chiến binh thực thụ. Hoàng bắt đầu thức trắng đêm để lắp ráp mô hình từ những vật liệu phế thải mà Hạ nhặt nhạnh được. Lâm lo phần số liệu thực tế. Và ở trong "ngục tù" dát vàng của mình, Bảo đang tập luyện đến khản cả giọng.
Thanh xuân của họ không còn là những buổi chiều lang thang vô định. Nó đã trở thành một cuộc chạy đua với thời gian, nơi mà mỗi giây phút đều quý giá như vàng.
Thứ Sáu đang đến gần, và đó sẽ là ngày mà cả trường Thanh Xuân phải nhìn lớp C12 bằng một con mắt khác. Hoặc là họ sẽ tỏa sáng rực rỡ, hoặc là họ sẽ bị vùi dập mãi mãi dưới cái bóng của sự định kiến.