MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgũ Hổ Thanh XuânChương 6

Ngũ Hổ Thanh Xuân

Chương 6

1,196 từ · ~6 phút đọc

Căn biệt thự của gia đình Gia Bảo chìm trong sự im lặng vắng lặng đến rợn người. Tiếng bước chân của Bảo vang lên trên nền gạch cẩm thạch, nhỏ bé và lạc lõng. Mẹ cô đang ngồi ở phòng khách, tay cầm một tách trà đã nguội lạnh, trước mặt là chiếc máy tính bảng đang hiển thị trang web tra cứu điểm của trường Thanh Xuân.

“Quỳ xuống.”

Giọng nói của bà nhẹ bẫng, không một chút gợn sóng, nhưng nó chứa đựng sức nặng khiến đôi chân Bảo khuỵu xuống ngay lập tức. Bảo quỳ trên nền gạch lạnh ngắt, đầu cúi thấp, tầm nhìn nhòe đi vì nước mắt.

“3.5 môn Toán. Gia Bảo, con có biết vị trí của con trong cái xã hội này là ở đâu không?” Bà đứng dậy, bước chậm rãi quanh con gái mình. “Con là con gái của một học giả, một doanh nhân. Con không phải là loại cỏ dại mọc bên lề đường như những đứa bạn mà con đang giao du. Con đi ăn những thứ bẩn thỉu đó, ngồi trong cái phòng trọ rách nát đó… để rồi nhận lại con số này sao?”

“Nhưng con đã tiến bộ…” Bảo nấc nghẹn. “Lần trước con bỏ giấy trắng, lần này con đã làm được hết trang đầu…”

“Tiến bộ?” Bà cười nhạt, một nụ cười không chạm đến ánh mắt. “Thế giới này chỉ nhìn vào đỉnh tháp, không ai nhìn vào những kẻ đang bò dưới chân tháp. Từ ngày mai, tài xế sẽ đưa đón con đến trung tâm luyện thi quốc tế. Mọi thiết bị liên lạc sẽ bị thu hồi. Con sẽ học cho đến khi con đạt được ít nhất là điểm 8 môn Toán. Nếu không, con đừng hòng bước chân ra khỏi nhà.”

Chiếc điện thoại trên tay Bảo bị giật lấy không thương tiếc. Bà quay lưng đi, để lại Bảo cô độc giữa căn phòng khách rộng lớn và xa hoa nhưng lạnh lẽo như một hầm băng.

Trong khi đó, tại quán cà phê cũ, Hạ và Hoàng vẫn ngồi đó. Lâm đã về trước vì có việc gia đình, chỉ còn lại hai kẻ “đầu cứng” nhất nhóm.

Hạ nhìn chằm chằm vào chiếc cặp sách mà Bảo bỏ quên trong lúc hoảng loạn. Bên trong có một cuốn sổ tay nhỏ, trang bìa dán hình bốn đứa trẻ được vẽ bằng nét bút chì vụng về của Bảo, bên dưới đề dòng chữ: “Gia đình thứ hai”.

“Chúng ta phải làm gì đó.” Hạ phá vỡ sự im lặng. “Nếu cứ để thế này, con Bảo sẽ bị bà già đó bóp chết mất.”

Hoàng xoay xoay cây bút chì, đôi mắt đăm chiêu: “Bà ta không sai. Trong thế giới của những người như bà ta, kết quả là tất cả. Muốn cứu Bảo, chúng ta phải chứng minh bằng kết quả.”

“Chứng minh thế quái nào được khi cô ấy bị nhốt?” Hạ đập bàn. “Tôi sẽ đến tận nhà bà ta để nói chuyện!”

“Để bị bảo vệ đuổi ra ngoài à?” Hoàng nhìn Hạ bằng ánh mắt như nhìn một đứa trẻ chưa lớn. “Bà ta coi chúng ta là rác rưởi. Rác rưởi thì không có tiếng nói. Trừ khi… chúng ta biến thành vàng.”

Hoàng đẩy tờ giấy nháp sang phía Hạ. Trên đó không phải là bài tập Toán, mà là một sơ đồ thời gian biểu được tính toán chi li đến từng phút.

“Kỳ thi chính thức còn 45 ngày. Tôi đã nghiên cứu cấu trúc đề thi 5 năm gần đây. Nếu Bảo có thể học theo lộ trình này, cô ấy sẽ đạt 7 điểm Toán. Nhưng vấn đề là làm sao để đưa tài liệu cho cô ấy.”

Hạ nhìn vào sơ đồ, ánh mắt cô dần sáng lên. Một ý tưởng liều lĩnh nảy ra trong đầu “nữ quái” lớp C12.

“Tôi biết cách. Nhà Bảo ở khu biệt thự cao cấp, có tường bao quanh và camera. Nhưng phía sau có một đường ống nước cũ và một cái ban công khuất tầm nhìn. Hồi lớp 10 tôi từng leo tường trốn học đi chơi, mấy cái này không làm khó được tôi.”

Hoàng khựng lại: “Bà điên à? Bị bắt là lên đồn cảnh sát đấy.”

“Thế ông định để bạn mình chết mòn trong cái tủ kính đó à?” Hạ đứng dậy, khoác cặp lên vai. “Sáng mai, ông hệ thống lại toàn bộ kiến thức trọng tâm vào một cuốn sổ nhỏ. Ngắn gọn, dễ hiểu thôi. Đêm mai, tôi sẽ hành động.”

Đêm hôm sau, trăng mờ bị mây che khuất. Một bóng đen nhỏ nhắn, nhanh nhẹn len lỏi qua những lùm cây rậm rạp phía sau khu biệt thự. Hạ mặc bộ đồ đen kín mít, hơi thở dồn dập nhưng đôi tay lại cực kỳ vững chãi.

Cô bám vào gờ tường, đu người lên ống thoát nước. Tiếng gió rít qua tai, tim Hạ đập như đánh trống. Một bước, hai bước… cô leo lên được ban công tầng hai, nơi có ánh đèn leo lắt hắt ra từ phòng của Bảo.

Bên trong, Bảo đang ngồi gục mặt xuống bàn học, xung quanh là đống sách nâng cao dày cộm mà cô không thể hiểu nổi một chữ. Cô trông héo hon như một bông hoa thiếu nắng.

Cộc… cộc…

Bảo giật mình ngước lên. Cô không tin vào mắt mình khi thấy gương mặt lấm lem bùn đất của Hạ đang áp sát vào lớp kính cửa sổ, tay giơ cao một cuốn sổ nhỏ có buộc sợi dây thừng.

Bảo run rẩy mở cửa. Gió đêm lùa vào phòng, mang theo cả mùi mồ hôi và sự hoang dại của Hạ.

“Cậu… cậu điên rồi sao?” Bảo thì thầm, giọng nghẹn ngào.

“Suỵt! Nhỏ tiếng thôi.” Hạ nhét cuốn sổ vào tay Bảo. “Đây là ‘bí kíp’ của thằng Hoàng. Trong này có điện thoại cũ của tôi, đã lưu sẵn số của ba đứa. Đêm nào mười hai giờ tôi cũng sẽ leo lên đây để lấy bài tập về cho Hoàng chấm và đưa đề mới cho cậu.”

Bảo siết chặt cuốn sổ vào lòng, nước mắt rơi lã chã xuống những trang giấy thơm mùi mực mới.

“Hạ… tớ sợ lắm.”

Hạ nắm lấy đôi vai gầy guộc của bạn mình, ánh mắt cương quyết: “Đừng sợ. Tường nhà cậu cao, nhưng không cao bằng ý chí của bọn mình đâu. Học đi, tiểu thư. Học để ngày mai cậu có thể hiên ngang bước ra khỏi cái cổng đó mà không cần sự cho phép của ai cả.”

Bên dưới sân, tiếng chó sủa vang lên. Hạ vội vã tuột xuống theo đường ống nước, biến mất vào bóng tối nhanh như lúc cô đến.

Bảo đóng cửa lại, ngồi xuống bàn học. Cô mở cuốn sổ ra. Trang đầu tiên là dòng chữ nắn nót của Hoàng: “Toán học là logic, không phải cảm xúc. Bình tĩnh lại, chúng ta bắt đầu từ trang 1.”

Đêm đó, trong căn biệt thự lộng lẫy, có một ngọn đèn không tắt. Và dưới chân tường, có một tình bạn đang âm thầm bẻ gãy những thanh sắt của một chiếc lồng vàng.