Kỳ thi thử giữa kỳ đến sớm hơn dự định, mang theo cái không khí ngột ngạt bao trùm cả trường Thanh Xuân. Những dải băng rôn “Quyết tâm ôn thi” treo dọc hành lang dường như đang cười nhạo nhóm của Hạ. Với những học sinh khác, thi thử chỉ là một bước đệm, nhưng với nhóm "Ngũ Hổ", đây là phiên tòa sơ thẩm quyết định họ có được quyền tiếp tục làm học sinh hay không.
Sáng ngày thi, Hạ đứng trước gương, buộc lại mái tóc ngắn của mình thật gọn gàng. Cô nhìn vào đôi mắt quầng thâm vì thiếu ngủ của mình, thầm nhủ: "Mày không được gục ngã". Trong túi áo của Hạ, thay vì những mảnh phao thi như mọi khi, lần này chỉ có một cây bút chì 2B đã gọt sắc và một cục tẩy mới tinh mà Bảo tặng.
Tại phòng thi số 12 — nơi tập trung những thành phần "đáy xã hội" của khối — không khí tĩnh lặng đến mức nghe thấy cả tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường cũ kỹ.
Hoàng ngồi ở bàn cuối, đối diện với tờ đề Toán. Những con số bắt đầu nhảy múa. Ký ức về người cha nát rượu lại hiện về, nhưng lần này, hình ảnh Gia Bảo lấy tiền từ ví ra đối đầu với gã chủ nhà trọ đã đè bẹp những suy nghĩ tiêu cực đó. Hoàng cầm bút, đôi tay không còn run rẩy. Cậu giải bài như một cái máy, chậm nhưng chắc chắn. Cậu không làm hết đề, cậu chỉ tập trung làm đúng những gì mình đã dạy cho ba người kia.
Ngược lại, Bảo ngồi ở bàn đầu, mồ hôi vã ra như tắm. Câu 3, câu 4… những công thức đạo hàm cứ rối tung lên trong đầu cô. Mỗi khi định bỏ cuộc, cô lại nhớ đến ánh mắt lạnh lẽo của mẹ và cái vít ga đầy tự do của Hạ. Cô cắn môi đến bật máu, cố gắng nhớ lại mẹo nhỏ mà Hoàng đã chỉ trong căn phòng trọ tối tăm ấy.
Ba tiếng trôi qua dài như ba thế kỷ. Khi tiếng chuông báo hết giờ vang lên, cả phòng thi bỗng nhiên xôn xao.
"Mày làm được không?" Lâm chạy đến chỗ Hạ, mặt mũi tái mét.
"Được khoảng 60%." Hạ đáp, giọng khàn đặc. "Còn ông?"
Lâm gãi đầu, cười khổ: "Tớ làm được mấy câu cơ bản, còn lại... tớ khoanh lụi theo xác suất mà Hoàng chỉ."
Nhưng niềm hy vọng vừa nhen nhóm đã bị dập tắt ngay khi họ bước ra khỏi phòng thi. Một nhóm học sinh lớp 12A1 — lớp chuyên của trường — đang đứng tụ tập ở cầu thang, tay cầm tờ đề và bàn tán rôm rả về những câu khó.
"Đề này dễ quá, chắc năm nay thủ khoa lại thuộc về lớp mình thôi." Một nam sinh đeo kính cận dày cộm lên tiếng, rồi quay sang nhìn thấy nhóm của Hạ. Hắn cười khẩy, giọng mỉa mai đủ để cả hành lang nghe thấy: "Kìa, các 'ngôi sao' lớp C12 thi xong rồi đấy. Chắc lần này điểm trung bình môn Toán của lớp họ sẽ lên được mức... 3 điểm chăng?"
Đám đông xung quanh cười rộ lên. Hạ định lao tới đấm vào cái bản mặt hợm hĩnh đó, nhưng Hoàng đã tiến lên, đặt tay lên vai cô. Cậu nhìn thẳng vào nam sinh kia, ánh mắt sắc lẹm khiến hắn ta chột dạ im bặt.
"Điểm số không nói lên tất cả, nhưng nó đủ để tống khứ những kẻ chỉ biết sủa vào mặt người khác." Hoàng nói đều đều rồi kéo cả nhóm đi thẳng.
Hai ngày sau, kết quả thi được dán công khai tại bảng tin trường.
Đó là một buổi chiều đầy nắng và gió. Đám đông chen lấn nhau xem điểm. Hạ, Bảo, Hoàng và Lâm đứng ở vòng ngoài, không ai dám bước vào. Cuối cùng, Lâm — người vốn dĩ "vô hình" nhất — đã len lỏi vào trong để xem.
Năm phút sau, Lâm quay trở ra. Gương mặt cậu không có vẻ gì là vui mừng, thậm chí còn có chút thất thần.
"Sao rồi?" Hạ sốt sắng hỏi. "Tôi liệt môn nào?"
Lâm nuốt nước miếng, giọng run run: "Hạ... cậu được 4.5 Toán, 5.0 Văn. Bảo... cậu được 8.5 Anh văn, nhưng Toán chỉ có 3.5. Còn Hoàng..."
Lâm nhìn Hoàng bằng ánh mắt kinh ngạc: "Hoàng được 9.5 Toán. Cao nhất khối."
Cả nhóm sững sờ. Hoàng đứng đầu khối môn Toán là một cú sốc lớn, nhưng kết quả của ba người còn lại vẫn chưa chạm được mức trung bình để an toàn. Đặc biệt là Bảo, con số 3.5 môn Toán như một bản án tử hình đối với cô.
"Chết tiệt!" Hạ đấm mạnh vào thân cây bàng. "Vẫn không đủ à?"
Bảo đứng lặng người, nước mắt bắt đầu rơi lã chã. Cô biết, chiều nay về nhà, mẹ cô sẽ biết kết quả này qua trang web của trường. Điểm 8.5 Anh văn sẽ bị phớt lờ, và con số 3.5 kia sẽ trở thành cái cớ để bà cắt đứt mọi liên hệ của cô với nhóm bạn này.
Ngay lúc đó, thầy Nghiêm giám thị đi ngang qua. Thầy dừng lại, nhìn bốn đứa trẻ đang đứng dưới gốc cây với vẻ mặt thất vọng. Thầy không mắng, chỉ nhìn vào bảng điểm trên tay rồi nói một câu duy nhất:
"Tiến bộ so với 0 điểm của lần trước là tốt. Nhưng thế giới này không chấm điểm cho sự 'cố gắng', nó chỉ chấm điểm cho 'kết quả'. Nếu các em muốn trụ lại, hãy học như thể ngày mai không còn cơ hội để cầm bút."
Câu nói của thầy Nghiêm như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự tự mãn nhỏ nhoi vừa mới nhen nhóm trong lòng họ.
Buổi học nhóm chiều hôm đó diễn ra trong sự im lặng nặng nề. Không có tiếng cười, không có bánh tráng trộn. Họ nhận ra rằng, con đường phía trước không phải là một bộ phim thanh xuân màu hồng, mà là một cuộc chiến sinh tồn thực sự.
Bỗng nhiên, điện thoại của Bảo vang lên. Tiếng chuông dồn dập, lạnh lùng. Trên màn hình hiện lên hai chữ: "MẸ GỌI".
Bảo run rẩy bắt máy. Đầu dây bên kia không có tiếng quát tháo, chỉ có giọng nói đều đều của mẹ cô: "Về nhà ngay lập tức. Tài xế đang đợi ở đầu ngõ. Và Gia Bảo này... đừng bao giờ để mẹ thấy con đi cùng cái lũ rác rưởi đó một lần nào nữa."
Bảo nhìn sang Hạ và Hoàng, môi cô run bần bật. Cô đứng dậy, không kịp thu dọn sách vở, chạy biến ra khỏi quán cà phê.
Hạ định đuổi theo nhưng Hoàng ngăn lại.
"Để cô ấy đi." Hoàng nói, đôi mắt nhìn sâu vào tờ đề Toán đầy vết mực đỏ. "Mỗi người đều có một trận chiến riêng. Trận chiến của Bảo bây giờ... chúng ta không giúp được."
Ngoài trời, mây đen bắt đầu kéo đến. Cơn mưa đầu mùa sắp đổ xuống, xóa sạch những dấu chân của họ trên mặt đường. Thanh xuân của họ, từ giây phút này, mới thực sự bắt đầu nhuốm màu bão tố.