MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgũ Hổ Thanh XuânChương 4

Ngũ Hổ Thanh Xuân

Chương 4

1,174 từ · ~6 phút đọc

Chiếc xe đạp điện của Hạ dừng khựng lại trước một con hẻm sâu hút, nơi những dãy nhà trọ xập xệ nằm san sát nhau. Bảo bước xuống, vẫn còn chưa hết bàng hoàng sau khi bị mẹ "bắt quả tang" đi ăn bún đậu. Thực ra, mẹ Bảo không xuống xe mắng nhiếc. Bà chỉ hạ kính cửa sổ, nhìn cô bằng ánh mắt rét run rồi ra hiệu cho tài xế lái đi. Sự im lặng đó đối với Bảo còn đáng sợ hơn cả một trận đòn roi.

"Này, mặt mũi gì mà như mất sổ gạo thế?" Hạ vỗ mạnh vào lưng Bảo. "Nó không về mắng cậu ngay lúc đó là nó đang ủ mưu thôi. Thôi, vào đây, hôm nay đổi địa điểm học. Quán cà phê nãy bị mất điện rồi."

Cả nhóm bước vào căn phòng trọ của Hoàng. Gọi là phòng cho sang, chứ thực chất nó chỉ là một gian buồng nhỏ chưa đầy mười mét vuông, lọt thỏm giữa khu lao động nghèo. Không khí trong phòng nồng mùi mì tôm cũ và hơi ẩm. Trên bức tường bong tróc, thứ duy nhất nổi bật là một cái giá sách gỗ cũ kỹ chất đầy những cuốn tạp chí Toán học quốc tế và những tấm bằng khen đã bám bụi.

Lâm và Bảo ngơ ngác nhìn quanh. Đây là lần đầu tiên họ bước vào thế giới của "thiên tài ngủ gật".

Hoàng không nói gì, cậu lẳng lặng dọn dẹp đống vỏ hộp mì trên bàn, rồi kéo mấy cái ghế nhựa ra cho mọi người. Trên chiếc bàn gỗ ọp ẹp, một cái máy tính cũ kỹ vẫn đang chạy một chương trình mã hóa phức tạp nào đó.

"Ngồi đi. Phòng hơi bừa, đừng để ý." Hoàng nói lạnh lùng, nhưng tay lại bối rối giấu đi một tấm ảnh cũ đặt dưới mặt kính bàn.

Hạ chẳng nề hà gì, ngồi bệt xuống sàn nhà: "Bắt đầu thôi. Bảo, dạy Tiếng Anh đi. Đừng để cái nhìn của bà già cậu làm ảnh hưởng."

Bảo hít một hơi thật sâu, cố xua đi hình ảnh đôi mắt lạnh lẽo của mẹ. Cô mở cuốn sách giáo khoa, bắt đầu giảng về các thì trong Tiếng Anh. Lần này, cô không còn rụt rè. Cô dùng những ví dụ thực tế, những câu nói đùa mà cô học được từ phim ảnh để giải thích.

"Hoàng, cậu phát âm từ này sai rồi. Không phải là 'det', phải là 'debt' /det/, chữ 'b' bị câm."

Hoàng cau mày, lặp lại theo lời Bảo. Cậu học rất nhanh, nhanh đến mức khiến Lâm phải há hốc mồm. Nhưng khi Bảo vô tình chạm vào tấm ảnh dưới mặt kính bàn, tay Hoàng chợt khựng lại.

Đó là ảnh một gia đình ba người đang cười rạng rỡ trước cổng trường đại học. Người đàn ông trong ảnh có gương mặt rất giống Hoàng, nhưng đôi mắt đầy vẻ kiêu hãnh.

"Bố cậu à?" Bảo khẽ hỏi.

Ánh mắt Hoàng tối sầm lại. Cậu giật lấy tấm ảnh, nhét vào ngăn kéo. "Không phải. Chỉ là một người quen cũ."

Sự im lặng bao trùm căn phòng. Hạ nhìn ra vẻ bất thường, cô không đùa cợt nữa mà đặt bút xuống, nhìn thẳng vào Hoàng: "Ông định diễn kịch đến bao giờ? Cái đầu của ông sinh ra để giải Toán, không phải để cày thuê trong mấy quán net rách."

Hoàng cười nhạt, một nụ cười chứa đầy sự tự giễu: "Giải Toán để làm gì? Để giống như ông ta à? Cả đời cống hiến cho những con số rồi cuối cùng bị chính đồng nghiệp chơi xấu, bị đuổi khỏi viện nghiên cứu, rồi uống rượu đến chết trong sự ghẻ lạnh của người thân? Toán học không cứu được ai cả, Hạ ạ."

Hóa ra, đó là lý do. Những con số đã từng là niềm tự hào, nhưng giờ đây chúng là vết thương khiến Hoàng không muốn chạm vào. Cậu chọn cách đứng bét bảng, chọn cách trở thành kẻ vô dụng để trả thù cái định kiến về sự "thông minh" đã giết chết bố mình.

Lâm bỗng nhiên lên tiếng, giọng cậu nhỏ nhưng kiên định: "Nhưng... nếu cậu không thi đỗ, cậu sẽ phải ở trong căn phòng tối này mãi mãi. Bố cậu chắc không muốn thấy cậu như vậy."

Hoàng im lặng, bàn tay siết chặt cạnh bàn.

Bỗng nhiên, tiếng đập cửa rầm rầm vang lên. Cả nhóm giật mình. Một người đàn ông nồng nặc mùi rượu đẩy cửa bước vào – đó là chủ nhà trọ.

"Này thằng nhóc! Tiền phòng tháng này đâu? Mày định khất đến bao giờ?"

Hoàng đứng dậy, mặt không biến sắc: "Cháu đã nói là cuối tuần sẽ có."

"Cuối tuần cái gì? Mày suốt ngày rủ rê cái lũ choai choai này về đây phá phách à? Biến hết đi cho tao nhờ!" Lão chủ nhà nhìn sang Bảo và Hạ bằng ánh mắt soi mói.

Hạ định đứng bật dậy "tính sổ" với lão thì Bảo đã nhanh hơn. Cô đứng lên, lấy từ trong ví ra một số tiền, đặt lên bàn: "Đây là tiền phòng của cậu ấy. Ông cầm lấy và đi ra ngoài cho chúng tôi học bài."

Lão chủ nhà ngớ người trước vẻ uy quyền đột ngột của cô tiểu thư, cầm tiền rồi lầm bầm bỏ đi. Căn phòng yên tĩnh trở lại, nhưng lòng tự trọng của Hoàng dường như vừa bị giáng một đòn mạnh.

"Tôi sẽ trả lại bà." Hoàng gằn giọng.

"Không cần trả bằng tiền." Bảo nhìn thẳng vào mắt Hoàng, ánh mắt cô lần này không còn sợ hãi nữa. "Trả bằng cách giải cho tớ bài Toán này đi. Tớ không muốn bị mẹ coi là một món đồ hỏng. Cậu cũng vậy mà, đúng không?"

Hoàng nhìn Bảo, nhìn Hạ, rồi nhìn Lâm. Ánh sáng từ chiếc đèn học cũ tỏa ra, in bóng bốn đứa trẻ lên bức tường bong tróc. Lần đầu tiên, Hoàng cầm lấy cây bút bi, không phải để viết bừa, mà để thực sự giải một bài Toán phức tạp.

"Được rồi. Nhìn kỹ đây. Bài này có một mẹo nhỏ..."

Tiếng giảng bài lại vang lên, đều đặn và ấm áp giữa khu trọ nghèo. Ngoài kia, phố xá đã lên đèn, tiếng còi xe ồn ã dường như bị chặn lại sau cánh cửa gỗ khép hờ. Trong căn phòng tối tăm ấy, có những trái tim đang bắt đầu tìm thấy ánh sáng từ nhau – một thứ ánh sáng không đến từ bảng xếp hạng, mà đến từ sự đồng cảm của những kẻ cùng đường.

Đêm đó, khi mọi người về hết, Hoàng ngồi lại một mình trước tập vở. Cậu lật ngăn kéo, lấy tấm ảnh gia đình ra, lau sạch bụi bẩn rồi đặt lại ngay ngắn trên bàn.

Cậu nhận ra, mình không thể chạy trốn mãi được. Cách duy nhất để vượt qua bóng tối của bố, là phải tự thắp lên ngọn lửa của chính mình.