MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgũ Hổ Thanh XuânChương 3

Ngũ Hổ Thanh Xuân

Chương 3

1,099 từ · ~6 phút đọc

Nếu như cuộc đời của Hạ là một trận chiến ngoài đường phố, thì cuộc đời của Gia Bảo lại là một nhà tù được dát vàng.

Sáng thứ Hai, Bảo bước xuống từ chiếc xe hơi sang trọng ngay trước cổng trường. Tài xế riêng còn cẩn thận bước xuống mở cửa, cúi chào cô như một tiểu thư thực thụ. Đám học sinh xung quanh nhìn vào với ánh mắt ngưỡng mộ, nhưng Bảo chỉ cúi gầm mặt, đôi bàn tay đan chặt vào quai cặp. Cô ghét sự chú ý này. Cô ghét cả cái mùi tinh dầu sả chanh sang trọng trong xe, vì nó luôn nhắc nhở cô về một "quy chuẩn" mà cô không bao giờ chạm tới được.

Mẹ của Bảo là một người phụ nữ hoàn hảo đến đáng sợ. Bà là trưởng ban phụ huynh, luôn xuất hiện với những bộ vest phẳng phiu và nụ cười ngoại giao chuẩn mực. Đối với bà, Bảo không phải là một đứa con, mà là một món trang sức để trưng bày.

"Điểm khảo sát của con là một sự sỉ nhục, Bảo ạ."

Lời nói của mẹ vào tối qua vẫn còn văng vẳng bên tai Bảo, lạnh lẽo như nước đá dội vào lưng. Bà không mắng nhiếc, không đánh đập, bà chỉ nhìn cô bằng ánh mắt thất vọng cùng cực rồi lướt qua như thể cô là một món đồ lỗi thời. Đó là lý do Bảo bắt đầu sợ trường học, sợ những con số, và sợ cả việc phải đối diện với chính mình.

"Này, tiểu thư! Đang mơ mộng về lâu đài nào đấy?"

Tiếng gọi oang oang của Hạ cắt ngang dòng suy nghĩ của Bảo. Hạ đứng ở hành lang, một tay đút túi quần, tay kia cầm ổ bánh mì cắn dở. Hình ảnh nhếch nhác đó đáng lẽ phải khiến một "tiểu thư" như Bảo thấy khó chịu, nhưng kỳ lạ thay, cô lại cảm thấy nhẹ nhõm.

"Chào cậu, Hạ." Bảo lí nhí.

"Học nhóm hôm qua xong thấy sao? Về nhà có bị 'hoàng hậu' hỏi tội không?" Hạ vừa nhai bánh mì vừa hỏi, vẻ mặt đầy tinh quái.

Bảo thở dài, khẽ gật đầu: "Mẹ tớ chỉ quan tâm đến thứ hạng thôi. Tớ... tớ thực sự sợ môn Toán."

"Yên tâm, có thằng Hoàng rồi. Dù nó hãm tài thật nhưng đầu óc nó không phải người thường đâu." Hạ vỗ vai Bảo một cái đau điếng, rồi lôi xềnh xệch cô vào lớp.

Tiết học đầu tiên là môn Anh văn. Đây là môn duy nhất Bảo không cần cố gắng cũng có thể đứng đầu, nhờ những năm tháng bị ép học ở trung tâm quốc tế từ lúc lên năm. Khi cô giáo yêu cầu dịch một đoạn văn phức tạp về kinh tế, cả lớp im phăng phắc. Ngay cả những học sinh lớp chọn ngồi dự thính cũng lúng túng với những thuật ngữ chuyên ngành.

Bảo rụt rè giơ tay. Giọng cô nhỏ nhưng phát âm chuẩn xác, trôi chảy như người bản xứ. Cô giáo gật đầu tán thưởng, cả lớp trầm trồ. Lần đầu tiên, Bảo thấy mình không phải là một kẻ vô dụng.

Ở góc lớp, Hoàng không ngủ. Cậu nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Bảo, đôi mắt vốn dĩ luôn lạnh lùng bỗng hiện lên một tia suy nghĩ. Cậu lật trang vở trắng tinh ra, không viết công thức Toán, mà ghi lại ba từ mới Tiếng Anh mà Bảo vừa đọc.

Giờ ra chơi, nhóm "Ngũ Hổ" (dù thực chất mới chỉ có bốn người) lại tụ tập dưới gốc cây bàng. Lâm mang ra một túi ổi xanh mẹ cậu vừa hái dưới quê gửi lên.

"Ăn đi, ổi nhà tớ sạch lắm, không có thuốc đâu." Lâm cười hiền lành, đưa cho mỗi người một quả.

Hoàng cầm quả ổi, cắn một miếng giòn tan. Vị chát nhẹ và ngọt hậu của trái cây vườn khiến cậu nhớ về căn nhà cũ trước khi bố mẹ ly hôn, trước khi cậu chọn cách tự hủy hoại bản thân để trả thù sự bỏ rơi của họ. Cậu nhận ra, hóa ra những kẻ "cá biệt" này đều có một cái hố sâu trong lòng, và họ đang vô tình dùng sự hiện diện của nhau để lấp đầy nó.

"Này Bảo," Hoàng đột ngột lên tiếng, "Tiếng Anh của bà khá đấy. Chiều nay dạy tôi cách phát âm mấy từ này. Đổi lại, tôi sẽ chỉ bà cách giải quyết đống phương trình bậc hai kia bằng mẹo."

Bảo ngẩn người, rồi đôi mắt cô sáng bừng lên. Lần đầu tiên có người cần đến cô, không phải vì cô là "con gái bà trưởng ban phụ huynh", mà vì cô là Gia Bảo giỏi Tiếng Anh.

"Được! Tớ... tớ sẽ chuẩn bị tài liệu cho cậu."

Hạ nhìn hai đứa, rồi quay sang Lâm đang ngơ ngác: "Thấy chưa? Liên minh này bắt đầu có hy vọng rồi đấy. Thằng Lâm, ông lo phần hậu cần, đứa nào lười học là ông phải báo cáo tôi ngay."

"Rõ thưa chị đại!" Lâm giơ tay chào kiểu quân đội, khiến cả bọn bật cười.

Tiếng cười của họ vang lên giữa sân trường, lọt vào tai những học sinh đi ngang qua. Người ta thấy lạ, tại sao những kẻ đứng chót bảng, những kẻ sắp bị đuổi học, lại có thể cười vô tư đến thế? Họ không biết rằng, bên trong những tâm hồn bị dán nhãn "lỗi" ấy, một sức sống mãnh liệt đang bắt đầu nảy mầm.

Cuối buổi học hôm đó, Bảo không đứng chờ xe hơi ở cổng chính nữa. Cô nhắn tin cho tài xế bảo mình có tiết học phụ đạo, rồi lẻn ra cổng sau, nhảy lên xe đạp điện của Hạ.

"Đi đâu thế?" Bảo hét lên giữa tiếng gió.

"Đi ăn bún đậu mắm tôm! Tiểu thư phải nếm thử mùi đời trước khi học đạo hàm chứ!" Hạ cười lớn, vít ga phóng đi.

Gió thổi tung mái tóc được chải chuốt kỹ càng của Bảo. Cô nhắm mắt lại, cảm nhận hơi nóng của đường phố, mùi khói xe, và cả cái cảm giác tự do lần đầu tiên có được trong đời. Tủ kính đã vỡ, và con búp bê bắt đầu biết bước đi trên đôi chân của chính mình.

Nhưng họ không biết rằng, ở phía xa, chiếc xe hơi màu đen của mẹ Bảo vẫn đang lẳng lặng bám theo. Gương mặt người phụ nữ ngồi phía sau lớp kính râm tối màu dần trở nên lạnh lẽo.