MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgũ Hổ Thanh XuânChương 2

Ngũ Hổ Thanh Xuân

Chương 2

1,176 từ · ~6 phút đọc

Cơn mưa rào cuối chiều không làm không khí bớt oi nồng mà chỉ khiến hơi đất bốc lên nồng nặc. Quán cà phê "Hồi Ức" nằm sâu trong con hẻm nhỏ cạnh trường THPT Thanh Xuân vốn là nơi vắng vẻ, chỉ có vài ba ông chú trung niên ngồi đánh cờ. Nhưng hôm nay, một chiếc bàn tròn ở góc khuất nhất đang bị bao vây bởi một bầu không khí đặc quánh sự gượng gạo.

Hạ đến sớm nhất. Cô ngồi đập cây bút bi xuống mặt bàn gỗ đã bạc màu, tiếng cọc cọc đều đặn như tiếng đồng hồ đếm ngược tử hình. Mười lăm phút trôi qua. Hai mươi phút.

Khi Hạ định đứng dậy bỏ về thì cánh cửa gỗ rít lên một tiếng khô khốc. Lâm bước vào, người ướt lướt thướt, mái tóc dài che quá mắt dính bết vào trán. Cậu rụt rè ngồi xuống chiếc ghế xa Hạ nhất, không dám ngước mắt lên nhìn.

“Còn hai đứa kia?” Hạ gằn giọng.

“Bảo… Bảo nhắn tin bảo là sợ mẹ thấy đi học nhóm với… với chúng ta.” Lâm lắp bắp, đưa chiếc điện thoại nứt màn hình ra như để minh chứng.

Hạ cười khẩy, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh bỉ. Cô tiểu thư đó lúc nào cũng vậy, sợ bóng sợ gió nhưng lại không sợ mình rỗng tuếch. Còn Hoàng, cái tên đó có lẽ giờ này đang ngồi trong quán net máy lạnh, đeo tai nghe và chìm đắm vào thế giới của những con quái vật ảo.

“Coi như tôi nhìn lầm người.”

Hạ đứng bật dậy, đẩy ghế ra sau tạo thành một tiếng động chói tai. Nhưng ngay khoảnh khắc cô quay người đi, một bóng hình cao gầy, khoác chiếc áo khoác đen quen thuộc lững thững bước vào. Hoàng không nhìn ai, cậu chọn chiếc ghế cạnh cửa sổ, quăng cái cặp xẹp lép xuống bàn, bên trong chỉ vỏn vẹn một cuốn vở ghi chép đã sờn gáy.

“Đến rồi thì ngồi xuống. Đừng có đứng đó mà làm chị đại nữa.” Giọng Hoàng khàn khàn, nghe bất cần đời nhưng lại khiến bước chân của Hạ khựng lại.

Mười phút sau, Gia Bảo cũng xuất hiện. Cô nàng đi bằng xe hơi đến đầu hẻm rồi đi bộ vào, che ô kín mít như sợ ai đó bắt gặp. Bảo ngồi xuống, lúng túng mở chiếc cặp hiệu đắt tiền, lấy ra đủ loại bút highlight xanh đỏ tím vàng, đặt cạnh những cuốn sách giáo khoa còn thơm mùi giấy mới – loại sách mà có lẽ từ đầu năm đến nay cô chưa từng mở ra quá trang thứ mười.

Bốn con người, bốn thế giới, ngồi quanh một chiếc bàn tròn nhưng khoảng cách giữa họ như xa cả vạn dặm.

“Bắt đầu từ đâu?” Lâm phá vỡ sự im lặng bằng một câu hỏi ngây ngô.

Hạ lấy từ trong cặp ra tờ đề kiểm tra Toán của kỳ khảo sát vừa rồi, những con số chi chít những dấu gạch chéo đỏ chót của giáo viên. Cô đặt nó lên giữa bàn.

“Bắt đầu từ việc không đứa nào được phép bỏ cuộc. Hoàng, ông giỏi Toán nhất, ông giảng câu này đi.”

Hoàng liếc nhìn tờ đề, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười đầy mỉa mai. Cậu cầm cây bút, xoay nhẹ giữa những ngón tay dài: “Giảng? Cho những người thậm chí còn không biết công thức tính diện tích hình tròn à? Mấy người có biết là mình đang cách điểm trung bình bao xa không?”

“Thì mới phải học!” Hạ đập bàn, đôi mắt rực lửa. “Đừng có ra vẻ thượng đẳng. Nếu ông giỏi thế thì sao lại đứng cuối bảng cùng bọn tôi?”

Hoàng im lặng. Câu nói của Hạ đâm trúng vào vết thương lòng mà cậu luôn cố che đậy. Cậu không phải không giỏi, cậu chỉ là không còn lý do để cố gắng. Nhưng nhìn vào gương mặt bướng bỉnh của Hạ, sự nhút nhát của Lâm và vẻ tội nghiệp của Bảo, một chút tự trọng cuối cùng của một kẻ từng là “thần đồng” trỗi dậy.

Cậu kéo tờ đề về phía mình, bắt đầu viết những dòng nháp nguệch ngoạc.

“Nghe đây. Tôi chỉ nói một lần. Không hiểu thì tự đi mà tra Google.”

Cả buổi chiều hôm đó, góc quán nhỏ vang lên tiếng giảng bài khô khốc của Hoàng, tiếng cãi vã chí choét của Hạ khi không hiểu đề, và cả tiếng thút thít của Bảo khi bị Hoàng mắng là “não phẳng”. Lâm là người chăm chỉ nhất, cậu cặm cụi chép lại từng chữ, dù đôi chỗ còn chẳng hiểu mình đang viết gì.

Nửa chừng buổi học, bà chủ quán mang ra một đĩa bánh tráng trộn lớn và bốn ly trà đá.

“Mấy đứa học hành vất vả quá, ăn đi cho có sức. Trường Thanh Xuân năm nay thi cử gắt lắm đấy.” Bà chủ hiền từ cười, nếp nhăn xô lại nơi khóe mắt.

Mùi bánh tráng thơm nức mũi khiến bụng Lâm đánh trống biểu tình. Cả nhóm nhìn nhau. Những cái tôi cao ngất trời dường như dịu xuống trước đĩa thức ăn rẻ tiền. Hạ là người đầu tiên cầm đũa, cô gắp một miếng lớn rồi đẩy đĩa về phía Bảo.

“Ăn đi tiểu thư, ở nhà chắc không được ăn đồ vỉa hè thế này đâu nhỉ?”

Bảo ngần ngại một chút rồi cũng cầm lấy một miếng nhỏ. Vị cay của ớt, vị chua của xoài và cái dai dai của bánh tráng khiến cô tròn xòe mắt. “Ngon… ngon thật đấy.”

Hoàng vẫn giữ vẻ lạnh lùng, nhưng tay cũng đã cầm ly trà đá uống một ngụm lớn. Cậu nhìn ra màn mưa trắng xóa ngoài kia, rồi nhìn vào ba con người đang ăn uống ngon lành trước mặt. Lần đầu tiên sau nhiều năm, cậu cảm thấy cái bàn này không còn quá chật chội.

“Này,” Hoàng đột ngột lên tiếng khi đĩa bánh tráng đã cạn. “Mai mang theo sách Tiếng Anh đi. Tôi mù tịt môn đó.”

Hạ cười rạng rỡ, cái cười hiếm hoi không có sự gai góc. “Tiếng Anh thì cứ để con Bảo. Nó học trường quốc tế từ bé, chỉ là nó lười thôi.”

Bảo đỏ mặt, lí nhí: “Tớ… tớ sẽ cố gắng.”

Khi ra về, mưa đã ngớt, chỉ còn những giọt nước đọng trên lá bàng rơi xuống tí tách. Họ chia tay nhau ở đầu hẻm. Không có những lời hứa hẹn sáo rỗng, không có những cái nắm tay thề thốt, nhưng mỗi người đều cảm nhận được một sự thay đổi nhỏ trong lồng ngực.

Hạ dắt chiếc xe đạp cũ đi trên đường phố đã lên đèn. Cô biết, 38 chương tiếp theo của cuộc đời mình (ít nhất là đến lúc thi) sẽ không còn đơn độc nữa. Những kẻ cá biệt, những con số 0 tròn trĩnh, bắt đầu học cách cộng lại với nhau để tạo thành một giá trị nào đó lớn hơn chính họ.