Buổi tối trước khi ngủ, tôi muốn uống chút rượu để dễ ngủ.
Không cẩn thận, lại uống quá tay.
Nhưng tửu lượng tôi tốt, uống liền hai chai mà đầu óc vẫn còn tỉnh táo.
Chỉ là càng uống càng bực bội.
Tôi lại bật nắp một chai bia, đứng dậy bước đến bên cửa sổ.
Cúi mắt nhìn xuống dưới lầu.
Dựa vào ánh trăng yếu ớt, tôi lại nhìn thấy chiếc xe ấy.
Tôi tặc lưỡi một tiếng.
Rút điện thoại ra, gõ một dòng tin nhắn gửi đi.
【Mua cho tôi một hộp bao rồi mang lên.】
Khoảng một phút sau bên kia mới trả lời.
Kỳ Ngôn:【?】
Tôi cau mày, mất kiên nhẫn:
【Nhanh lên.】
Không biết lại trôi qua bao lâu.
Kỳ Ngôn:【Chúng ta đã chia tay rồi, tự trọng.】
Tôi nhướn mày, ung dung gõ từng chữ:
【Tổng Giám đốc Kỳ nên tự trọng thì đúng hơn. Đêm hôm khuya khoắt xuất hiện dưới lầu nhà bạn gái cũ, chẳng hay có việc lớn gì mà ngài phải đích thân tới vậy?】
Bên kia im lặng.
Tôi đặt điện thoại xuống, ngửa đầu uống thêm một ngụm rượu.
Mười phút sau, chuông cửa vang lên.
Tôi đứng dậy ra mở cửa.
Khoảnh khắc cánh cửa bật mở, luồng khí lạnh ập vào khiến tôi rùng mình một cái.
Người đàn ông cao lớn đứng trước mặt tôi, tay trái đút trong túi áo khoác.
Mặt tôi vì nửa say mà ửng đỏ, hai tay khoanh trước ngực, bật cười khẩy:
“Đến nhanh đấy.”
“Em biết tôi ở dưới lầu bằng cách nào?”
Anh nhìn chằm chằm tôi bằng đôi mắt đen thẫm, giọng khàn khàn.
Lạnh chết đi được.
Tôi kéo anh vào trong nhà, cửa “phịch” một tiếng khép lại.
Tôi không trả lời câu hỏi của Kỳ Ngôn, chỉ cúi đầu bắt đầu cởi đồ.
Ừm, cởi đồ của anh ấy.
“Đợi đã.”
Kỳ Ngôn giữ lấy cổ tay tôi, đáy mắt tối đi.
Áo khoác của anh rơi xuống nền gạch, nằm ngay cạnh chân tôi.
Tôi giật tay hai lần, thấy không thoát được, cuối cùng mới ngẩng lên nhìn anh.
Rất không hài lòng: “Sao? Anh không mua à?”
Sau một hồi nhìn nhau, Kỳ Ngôn là người thua trước.
Đôi môi anh căng chặt, quay sang chỗ khác, không dám nhìn tôi.
Lâu sau, tôi mới nghe thấy giọng anh trầm thấp:
“Mua rồi.”
Tôi lại giật nhẹ tay.
Lần này dễ dàng rút về.
Cánh tay tôi vòng lên vai anh, kiễng chân nghiêng người lại gần.
Anh như chấp nhận số phận mà khép mắt lại, không trốn tránh.
Và rồi hai chúng tôi hôn nhau.
Tiếng hôn mang theo hơi thở gấp gáp, tim đập dồn dập vang lên trong căn phòng yên tĩnh.
Anh giữ sau gáy tôi bằng một tay.
Quyền chủ động hoàn toàn nằm trong tay anh.
Tim tôi đập loạn, đến mức nghi ngờ anh cũng uống say rồi.
Kỳ Ngôn rất hiếm khi bộc lộ sự chiếm đoạt mạnh mẽ như thế.
Trong khoảng ngắt quãng để lấy hơi, chóp mũi chúng tôi khẽ chạm vào nhau.
Tôi mềm nhũn dựa vào lồng ngực anh.
Giọng cũng mềm theo:
“Chia tay rồi mà còn âm thầm luyện kỹ thuật hôn à?”
Kỳ Ngôn trước đây đúng là kiểu người cổ hủ.
Rượu không được uống nhiều, buổi tối không được về muộn, điện thoại phải luôn bật 24 giờ…
Quy củ còn dài hơn cả mạng sống tôi.
Chứ chuyện hôn bạn gái cũ — với Kỳ Ngôn ngày trước mà nói — đúng là vượt quá giới hạn.
Tôi còn tưởng anh ít nhất sẽ giả vờ kháng cự nửa chừng.
Nhưng anh chẳng buồn để ý lời tôi mỉa mai, chỉ nhìn tôi chăm chú bằng đôi mắt sâu không thấy đáy.
Trước khi nhiệt độ lại tăng lên lần nữa, anh chậm rãi mở miệng:
“Muốn quay lại không?”
Tôi sững người, mắt hơi mở lớn, vẻ mặt đông cứng lại.
Nhìn tôi thế này, sắc mặt Kỳ Ngôn cũng dần tối đi.
“Em không muốn tái hợp?”
Khoảng cách giữa hai chúng tôi xa ra một chút.
Ánh mắt anh liếc qua những chai rượu trống trên bàn trà.
“Uống rượu rồi.” Anh bật cười lạnh, từng chữ như châm lên nỗi lòng tôi.
“Cho nên là định ngày mai giả vờ không nhớ?”
“Cái cớ của em chính là… rượu vào loạn tính?”
Tôi chớp mắt. Ừ thì… sao anh biết được.
Nhưng đúng là — tôi không muốn quay lại.
Lý do tôi chủ động nói chia tay khi đó không chỉ vì anh ấy có quá nhiều quy củ.
Còn vì tôi vô tình phát hiện chú út của anh, Kỳ Tuân, người đang du học ở nước ngoài, lại chính là mối tình đầu của tôi.
Tôi và Kỳ Tuân khi ấy chia tay chẳng mấy tốt đẹp.
Nên tôi không định để bản thân rơi vào cái hố luân lý cẩu huyết của gia đình họ.
Thế là tôi đề nghị chia tay với Kỳ Ngôn.
Dĩ nhiên chuyện “chú út anh là mối tình đầu tôi” thì tôi không nói ra.
“Hứa Ý, em định như vậy thật sao?”
Giọng trầm khàn của anh kéo tôi về thực tại.
Dục ý trong mắt anh đã hoàn toàn lắng xuống, chỉ còn lại nét lạnh lẽo.
Tim tôi bỗng nhói lên một cái.
Rõ ràng khi tôi nói chia tay, anh còn chẳng níu kéo.
Giờ lại bày ra vẻ đáng thương như thể bị tôi phụ bạc, là có ý gì chứ.
Giữa bầu không khí căng thẳng và nín lặng, tôi bật cười khẽ, nói:
“Không được sao?”
Ngón tay Kỳ Ngôn siết lại.
“Được.”
Anh mệt mỏi day sống mũi.
“Hứa Ý… là tôi đơn phương.”
Anh cúi xuống nhặt áo khoác dưới đất, xoay người định rời đi.
“Kỳ Ngôn, sau này đừng đến nữa.”
Tính tôi cũng nóng lên, rượu như phóng đại mọi cảm xúc tiêu cực.
Lời tôi nói bật ra sắc lẻm đến mức tàn nhẫn:
“Giả vờ làm thánh yêu không hợp với anh đâu.”
Bước chân người đàn ông khựng lại.
Anh cúi đầu thật chậm, bờ vai rộng khẽ run.
Tôi nhíu mày:
“Này, khóc cái gì?”
Thật ra Kỳ Ngôn rất dễ khóc.
Nhất là lúc làm chuyện đó.
Mỗi lần còn chưa đến lượt tôi rơi nước mắt, anh đã vùi mặt bên cổ tôi vừa nức nở vừa chảy nước mắt rồi.
Vai anh lại run lên, mu bàn tay mạnh mẽ chà qua mắt, ép nước mắt xuống.
Rồi anh mới quay người lại.
Tôi nuốt khan.
Phải nói thật, Kỳ Ngôn khóc vẫn đẹp như trước.
Hốc mắt hoe đỏ, đôi mắt dài hẹp đầy ấm ức bị kìm nén.
Những vệt nước mắt còn vương trên gương mặt tuấn tú của anh.
“Hứa Ý, em cho rằng tôi đang giả vờ.”
Giọng anh vẫn còn nghẹn.
“Em chán ghét tôi đến vậy? Vậy tại sao còn… còn gửi tin nhắn đó?”
Tôi liếm môi, chẳng nghe lọt lời nào của anh:
“Hôn thêm cái nữa được không?”
Khóe mắt còn ánh lệ, anh khựng lại:
“Hả?”
Vẻ ngơ ngác, lạnh lạnh ấy hoàn toàn như đang câu dẫn tôi.
Tôi bước lên hai bước, vòng tay qua cổ anh rồi hôn xuống.