Mười phút sau, tôi bị anh đẩy ra.
“Hứa Ý!”
Anh giữ chặt lấy bàn tay không chịu ngoan của tôi.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh với vẻ vô tội: “Sao thế, Tổng Giám đốc Kỳ?”
Anh tránh ánh mắt tôi, giọng run lên: “Em không muốn tái hợp mà còn… còn đối xử với tôi như vậy. Hứa Ý, em quá đáng thật.”
Khóe mắt anh càng rơi nhiều lệ hơn, môi vẫn còn ánh nước.
Thật sự rất dụ người.
Tôi chẳng nghe rõ anh đang nói gì, chỉ ghé sát lại hỏi: “Vậy hôn thêm cái nữa được không?”
“Không.”
Kỳ Ngôn lần này từ chối dứt khoát: “Chúng ta chia tay rồi.”
“Thì sao? Chia tay rồi không được hôn à?”
Tôi thản nhiên đáp.
Kỳ Ngôn bị logic kiểu cướp bóc của tôi làm cho tức đến đỏ mắt hơn, nhưng vẫn lắc đầu, dáng vẻ thà chết chứ không khuất phục.
Tôi nhìn chằm chằm vào môi anh.
Anh bắt gặp ánh mắt tôi thì mặt lại đỏ lên, lùi về sau một bước như phòng trộm.
Giằng co một lúc, cái đầu bị men rượu câu dẫn của tôi dần tỉnh lại.
Tôi tặc lưỡi, khó chịu: “Không hôn thì thôi. Anh đi đi.”
Tôi đẩy anh đến cửa.
“Hứa Ý, đừng như vậy. Chúng ta nói chuyện chút được không?”
“Không muốn nói.”
Tôi bĩu môi, ngang ngược: “Kỳ Ngôn, bây giờ anh phải đi. Sau này cũng không được tới nữa.”
Nói xong đầy khí thế, tôi thở ra rồi bổ sung: “À đúng rồi, bao để lại.”
Kỳ Ngôn nhíu mày: “……”
Thấy anh như vậy, cơn bực của tôi giảm đi một chút.
Tôi bật cười khẽ, lòng ngón tay vuốt chơi một lọn tóc, chẳng thèm nhìn anh.
Từ tốn nói: “Tôi để dành dùng với người khác.”
Vừa dứt lời, tôi cảm nhận rõ không khí trong không gian nhỏ hẹp hạ xuống một độ lớn.
Giữa hàng mày Kỳ Ngôn tích lại từng mảng u tối, đôi mắt khóa chặt tôi.
Tôi cong môi, còn định chọc tức anh tiếp: “Sao thế, chẳng phải anh— ưm…”
Lời bị chặn lại nơi môi.
Kỳ Ngôn bóp lấy cổ tôi, hung hăng hôn xuống.
Trong tiếng va chạm gấp gáp, giọng anh lạnh lẽo trườn qua khe răng: “Tôi thấy em mãi cũng không học được cách nói chuyện cho tử tế. Nên tiếp theo em nói gì, tôi cũng sẽ không dừng lại.”
Anh bế tôi lên, quen thuộc bước thẳng vào phòng ngủ.
Tôi bị ném xuống giường.
Người đàn ông đứng bên mép giường, khí tức u ám bao phủ khiến tim tôi đập thình thịch.
“Kỳ… Kỳ Ngôn, anh sẽ… sẽ nhẹ nhàng… đúng không…”
Tôi có chút hối hận rồi, không nên chọc anh đến mức này.
“Bây giờ mới biết sợ à, bảo bối.”
Kỳ Ngôn kéo nhẹ cà vạt, khóe môi nở nụ cười dịu dàng đến mức nguy hiểm.
“Đáng tiếc nhiệm vụ còn chưa xong.”
Tôi lùi người lại: “Nhiệm… nhiệm vụ gì?”
Anh chống một đầu gối lên giường, năm ngón tay thon dài nắm lấy cổ chân tôi.
“Tất nhiên là…”
Giọng anh chậm rãi như lời tình nhân thì thầm: “Nhiệm vụ dùng hết chúng.”
Tôi không biết mình ngủ từ lúc nào.
Cũng không biết có phải thật sự ngủ hay không.
Tôi tỉnh dậy trong tiếng mưa rơi ồn ào ngoài cửa sổ.
Khi tỉnh lại, người nằm cạnh đã không còn ở đó.
Trên bàn đặt một mảnh giấy và một chiếc thẻ ngân hàng.
Kỳ Ngôn: 【Trên bàn có bữa sáng em thích. Anh đi làm đây. Trong thẻ có chút tiền tiêu vặt. Bảo bối, tối gặp.】
Tôi nhìn chằm chằm ba chữ “tối gặp”, tim khẽ run lên một cái.
Tối qua Kỳ Ngôn ép tôi phải đồng ý tái hợp.
Lúc đó ý thức tôi hỗn loạn, trước mắt tối sầm, tôi đã buông lơi mà đồng ý.
Thế nên bây giờ, hình như tôi lại trở thành bạn gái của anh ấy rồi.
Tôi vuốt màn hình điện thoại.
Trong nhóm bạn học cấp ba có hơn 99+ tin nhắn.
Ngón tay tôi khựng lại, nhấn vào xem.
【Các cậu nghe chưa, Kỳ Tuân sắp về nước rồi.】
【Thật à, tớ nghe nói anh ấy giờ làm đến chức phó giáo sư rồi.】
【Trời ơi, nam thần học đường ngày xưa về nước, ai đi đón đây.】
【Đang mổ dở, tớ đi đón.】
【Đang lên lớp, tớ đi đón.】
【Đang đi vệ sinh, tớ cũng đi đón.】
...
Tôi hơi ngẩn người.
Anh ấy muốn về nước rồi sao?
Hôm nói lời chia tay với Kỳ Tuân.
Cũng là một ngày mưa nhỏ.
Chàng thiếu niên đứng trước mặt tôi, đôi mắt đỏ au.
Năm ngón tay buông thõng hai bên người nhưng siết chặt thành nắm đấm, chiếc cổ mảnh khảnh cúi gập xuống thật sâu.
Anh nói: “Hứa Ý, em đúng là chẳng có trái tim.”
Tôi đặt điện thoại xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Những giọt mưa đập vào kính.
Rồi chảy dài xuống, như một tấm lưới khổng lồ.
Dường như muốn trói chặt tất cả mọi người vào trong đó.
Hôm nay Kỳ Ngôn về lại thành phố A.
Mấy hôm trước anh đi công tác, tôi cũng được rảnh rang đôi chút.
Có thời gian nghiêm túc nghĩ xem lần sau nói chia tay thì nên mở miệng thế nào.
Hết cách rồi, yêu cháu trai của mối tình đầu.
Chuyện như vậy, với tôi mà nói đúng là hơi quá trớn.
Trong điện thoại là địa chỉ nhà hàng Kỳ Ngôn gửi.
Tôi liếm môi, ánh mắt dán chặt vào màn hình.
Vừa rồi dỗ dành gạt anh mãi mới lừa được anh gửi một tấm ảnh cơ bụng.
Trong ảnh, cơ bụng rắn chắc của người đàn ông ẩn dưới vạt áo, mơ hồ hiện ra.
Có lẽ anh xấu hổ quá, áo chỉ vén lên một chút, đầu ngón tay vì dùng lực mà trắng bệch.
Nhưng như vậy lại càng quyến rũ hơn.
Tôi nghi ngờ Kỳ Ngôn đã đi học khóa “làm sao để câu tôi”.
Không thì tại sao lần nào tôi cũng bị anh câu đến hồn vía lên mây như vậy.