MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgự Thiện Độc VịChương 1: BÁT CANH KHAI VỊ – MẶN CHÁT LÒNG NGƯỜI

Ngự Thiện Độc Vị

Chương 1: BÁT CANH KHAI VỊ – MẶN CHÁT LÒNG NGƯỜI

904 từ · ~5 phút đọc

Trong cái nóng hầm hập của Ngự Thiện Phòng giữa đêm hè, tiếng dao băm trên thớt đá vang lên dồn dập như tiếng trống trận. Tuệ Lam đứng đó, vạt áo nhuộm mùi khói bếp và hương quế chi, đôi mắt nàng vẫn tĩnh lặng như mặt hồ Tịnh Tâm trước cơn giông bão. Nàng đang dồn hết tâm trí vào bát Canh Ám Hoa Sen – món khai vị thanh tao nhất của cố đô, nhưng hôm nay, nó mang theo vận mệnh của cả gia tộc họ Trần.

Xung quanh nàng, những tiếng quát tháo của thái giám truyền món vang lên không ngớt. Mỹ Ngọc – Thượng thực nữ quan, lướt qua với tà áo gấm thêu rực rỡ, đôi mắt sắc lẹm dừng lại trên đôi bàn tay có những vết chai nhỏ của Tuệ Lam. Một nụ cười nửa miệng đầy cay nghiệt hiện lên, Mỹ Ngọc khẽ lướt móng tay dài qua khay sứ, giọng sắc như dao cạo:

Tuệ Lam, bát canh này mà làm phật lòng Đức Bà, cái đầu của ngươi không đủ để tạ tội đâu.

Tuệ Lam không đáp, đôi tay thoăn thoắt xếp những cánh sen hồng rực bao quanh bát sứ. Nàng nhẹ nhàng rót dòng nước dùng trong vắt như hổ phách, được chưng cất từ hạt sen và sương sớm. Ngay khi dòng nước nóng chạm vào nhụy sen vàng óng, một mùi hương thanh khiết bừng nở, lấn át cả mùi dầu mỡ nồng nặc trong gian bếp. Nàng khẽ hít một hơi, kỹ năng "Phân tích ngũ vị" thiên bẩm bỗng khiến sống mũi nàng tê dại.

Có gì đó không ổn. Trong hương thơm dịu dàng của sen, phảng phất một vị chát lạ lùng của vỏ quất bị ngâm quá lâu trong đồng cốt – một loại độc dược không gây chết người ngay lập tức nhưng sẽ khiến thực khách nôn tháo ngay tại bàn tiệc. Nếu Thái hậu dùng món này, danh dự của Tuệ Lam sẽ đổ xuống sông xuống biển.

Nàng đưa mắt nhìn Mỹ Ngọc, thấy ả đang thong dong chỉnh lại chiếc nhẫn bạc trên tay. Tuệ Lam hiểu ngay, kẻ thù không muốn giết nàng ngay, chúng muốn nàng nhục nhã, muốn nàng bị tống giam vì tội làm ô uế ngự tiệc. Thời gian chỉ còn tính bằng hơi thở. Đoàn thái giám đã bắt đầu bưng khay lễ tiến vào. Tuệ Lam siết chặt bộ dao thép xanh dắt bên hông, đôi mắt ánh lên tia quyết tuyệt.

Nàng không đổ bát canh đi, vì không còn thời gian. Nàng nhanh tay lấy từ trong vạt áo ra một túi nhỏ chứa những lát gừng khô sao với mật ong rừng – thứ mà cha nàng từng dạy là "Vị Thanh hóa giải vạn đắng". Nàng nghiền nát chúng thành bột mịn, rắc nhẹ vào nhụy hoa ngay khi thái giám chuẩn bị nhấc khay lên. Vị cay nồng của gừng kết hợp với sự ngọt đậm của mật ong sẽ trung hòa chất độc, biến vị chát thành một hậu vị ngọt thanh khó cưỡng.

Tại Điện Cần Chánh, ánh đèn sáp rực rỡ soi rõ gương mặt nghiêm nghị của Thái hậu. Bên cạnh bà, Nguyễn Phúc Duy Anh – vị Vương gia thất sủng với gương mặt nhợt nhạt, đang lãnh đạm nhìn những món sơn hào hải vị phía trước. Anh ghét những bữa tiệc này, vì với anh, tất cả chỉ là một màu xám xịt và vị đắng ngắt của thuốc đông y.

Khi bát Canh Ám Hoa Sen được đặt trước mặt Thái hậu, hơi nóng phả lên mang theo mùi hương thanh tao lạ lùng. Bà khẽ nhấp một thìa, đôi lông mày đang nhíu lại bỗng giãn ra.

Lạ thay, bát canh này vừa có cái thanh của sen, lại có cái ấm của gừng, khiến lòng người nhẹ nhõm đến lạ. Ai đã nấu món này?

Mỹ Ngọc đứng phía xa, gương mặt đắc thắng bỗng chốc cứng đờ. Duy Anh nghe vậy, khẽ đưa tay bưng bát canh còn lại dâng cho mình. Ngay khi đầu lưỡi chạm vào dòng nước ấm, đôi mắt vốn u tối của anh bỗng co rút lại. Giữa bóng tối của vị giác bị tước đoạt, anh cảm nhận được một tia hy vọng mỏng manh. Một vị ngọt thanh thoát, không phải cái ngọt lịm của đường, mà là cái ngọt của sự sống đang trỗi dậy từ sâu trong huyết quản.

Duy Anh ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua lớp khói sương và hàng dài thái giám, hướng thẳng về phía Ngự Thiện Phòng – nơi một cô gái nhỏ bé đang đứng giữa làn khói bếp, ánh mắt điềm tĩnh nhìn về phía đại điện. Anh biết, đời mình từ nay sẽ không chỉ còn vị đắng.

Còn Tuệ Lam, khi thấy bát sứ trống không được đưa về, nàng khẽ mỉm cười. Trận chiến này nàng thắng, nhưng nàng hiểu rõ, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình đẫm máu để tìm lại bí mật của "Bách Vị Kỳ Thư". Trong bóng tối của gian bếp, nàng lén lấy ra mảnh vải cũ của cha, thầm hứa: "Cha ơi, con sẽ dùng đôi tay này để vạch trần tất cả."

Chương đầu tiên của cuộc đời nàng tại Tử Cấm Thành đã được nêm nếm bằng một vị ngọt đầy nguy hiểm như thế.