Ánh nến trong điện Cần Chánh chao nghiêng theo từng đợt gió lùa, đổ những bóng dài kỳ quái lên hàng cột sơn son thiếp vàng. Thái hậu khẽ đặt chiếc thìa sứ xuống bát, thanh âm lanh lảnh va chạm giữa không gian tĩnh mịch khiến đám thái giám, cung nữ đồng loạt quỳ rạp xuống, hơi thở cũng không dám phát ra mạnh.
Mỹ Ngọc quỳ ở hàng đầu, trán chạm sàn gạch bát tràng lạnh lẽo, nhưng trong lòng lại như có lửa đốt. Ả không hiểu. Rõ ràng ả đã tận tay nhỏ nước cốt quất ngâm đồng cốt vào bát canh dự phòng, sau đó tráo đổi một cách tinh vi khi toán thái giám bưng đi. Theo lý, bát canh này phải có vị chát đắng và mùi hắc nhẹ của kim loại, khiến người dùng cảm thấy buồn nôn ngay lập tức. Tại sao Thái hậu lại khen ngon?
Kẻ nào nấu món này? Bước lên đây.
Tiếng của Thái hậu không cao nhưng đầy uy lực. Tuệ Lam từ phía sau đám người chậm rãi bước ra. Bộ y phục nữ quan màu lam nhạt của nàng đã vương đầy mùi khói và hơi ẩm, nhưng dáng vẻ lại ung dung, điềm tĩnh đến lạ lùng. Nàng quỳ xuống, giọng nói trong trẻo vang lên:
Bẩm Đức Bà, là nô tỳ Trần Tuệ Lam ở Ngự Thiện Phòng chấp bút.
Mỹ Ngọc thấy thời cơ đã đến, liền ngẩng đầu, giọng vờ như thảng thốt nhưng đầy tính công kích:
Bẩm Đức Bà, Tuệ Lam chỉ là nữ quan sơ cấp. Món Canh Ám Hoa Sen vốn có công thức nghiêm ngặt từ thời tiên đế, nhưng nô tỳ thấy nàng ta khi nãy lén lút thêm thắt thứ bột lạ vào bát canh của Ngài. Nô tỳ sợ nàng ta có tâm đồ bất chính, làm hỏng phong vị cung đình, xin Đức Bà minh xét!
Không khí trong điện bỗng chốc đông cứng. Việc tự ý thay đổi thực đơn dâng cho bậc bề trên là tội khi quân, nhẹ thì bị tống giam, nặng thì khó giữ mạng.
Thái hậu nheo mắt, ánh nhìn sắc sảo xoáy sâu vào cô gái nhỏ bé đang quỳ dưới sàn:
Ngươi có gì để nói?
Tuệ Lam không hề run sợ, nàng hơi ngẩng đầu, đôi mắt sáng rực nhìn thẳng vào bát canh đã cạn một nửa:
Bẩm Đức Bà, hoa sen vốn thanh khiết, nhưng sen hồ Tịnh Tâm năm nay thu hoạch muộn, lại gặp đợt mưa dầm nên đài hoa mang chút vị chát của bùn non. Nô tỳ sợ vị chát ấy làm mất đi sự thanh tao của món khai vị, nên đã mạn phép dùng bột gừng khô sao mật ong để "dẫn vị". Gừng tính ấm để trừ hàn từ sen lạnh, mật ong tính bình để giữ lại cái ngọt hậu của sương sớm. Nô tỳ làm vậy, cũng là vì lo cho long thể của Ngài trong đêm hè gió lạnh.
Ngươi nói láo! - Mỹ Ngọc gắt lên - Vị chát đó rõ ràng là do ngươi nấu hỏng, hoặc là do...
Hoặc là do bát canh này bị nhiễm uế khí của kim loại? - Một giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo bỗng cắt ngang lời Mỹ Ngọc.
Nguyễn Phúc Duy Anh bấy lâu nay vẫn ngồi im lặng như một pho tượng bỗng lên tiếng. Anh chậm rãi đứng dậy, tà áo thêu họa tiết mây ẩn hiện trong ánh đèn. Anh cầm bát canh của mình lên, xoay nhẹ vòng sứ rồi nhìn về phía Thái hậu:
Bẩm Hoàng tổ mẫu, vị giác của cháu vốn không nhạy bén, nhưng khứu giác thì vẫn còn dùng được. Trong bát canh này quả thật có một chút vị chát, nhưng không phải từ sen, mà là từ chiếc nhẫn bạc trên tay của Thượng thực nữ quan Mỹ Ngọc. Khi nãy ở hành lang, cháu vô tình thấy Mỹ Ngọc tỷ tỷ lướt tay qua khay lễ rất lâu. Có lẽ, tỷ ấy sợ Tuệ Lam nấu không đủ vị nên đã "giúp sức" chăng?
Mỹ Ngọc tái mặt, đôi bàn tay giấu trong tay áo run lên bần bật. Ả không ngờ vị Vương gia "phế vật" không vị giác này lại quan sát tỉ mỉ đến thế.
Duy Anh bước đến gần Tuệ Lam, mùi hương dược liệu thanh nhẹ từ túi thơm trên người anh lướt qua chóp mũi nàng. Anh cúi xuống, nhặt một mảnh vụn nhỏ màu vàng còn sót lại trên khay trà, đưa lên cho Thái hậu xem:
Đây chính là bột mật mật ong sao gừng mà Tuệ Lam nói. Loại bột này có một đặc tính quý giá: nó chỉ đổi màu khi gặp phải đồng cốt hoặc uế khí kim loại nặng. Đức Bà nhìn xem, nó đã chuyển sang màu nâu sẫm. Nếu Tuệ Lam không nhanh trí ứng biến, có lẽ bát canh khai vị tối nay đã trở thành một trò cười cho cả hậu cung rồi.
Thái hậu nhìn mảnh bột, rồi nhìn sang gương mặt đang cắt không còn giọt máu của Mỹ Ngọc. Bà khẽ đập tay xuống bàn, tiếng động không lớn nhưng đủ khiến Mỹ Ngọc đổ gục xuống sàn.
Mỹ Ngọc, ngươi làm Thượng thực đã lâu, sao lại để xảy ra sơ suất như vậy? Còn Tuệ Lam, ngươi có đôi tay khéo léo và một cái đầu tỉnh táo. "Y thực đồng nguyên", ngươi đã thấm nhuần được đạo lý đó.
Bà quay sang tên thái giám thân cận:
Ban thưởng cho Tuệ Lam một bộ dao bạc và cho phép nàng từ nay được quyền kiểm soát nguyên liệu đầu vào của Ngự Thiện Phòng. Còn Mỹ Ngọc, lui về sám hối, phạt bổng lộc ba tháng.
Yến tiệc tiếp tục trong tiếng nhạc cung đình dập dìu, nhưng dưới sàn điện, một cuộc hoán đổi quyền lực ngầm đã bắt đầu. Khi Tuệ Lam lùi bước ra ngoài, nàng vô tình chạm phải ánh mắt của Duy Anh. Trong đôi mắt thâm trầm của vị Vương gia ấy, lần đầu tiên nàng thấy một tia hiếu kỳ xen lẫn phòng bị.
Anh không tin nàng chỉ đơn giản là một nữ quan nấu ăn giỏi. Và nàng cũng biết, sự giúp đỡ của anh đêm nay không phải vì lòng tốt, mà vì bát canh của nàng đã đánh thức một thứ gì đó vốn đã chết lặng trong anh từ lâu.
Bước ra khỏi điện Cần Chánh, gió đêm sông Hương thổi lồng lộng làm mát rượi đôi gò má nóng bừng của Tuệ Lam. Nàng siết chặt mảnh vải cũ của cha trong túi áo.
Cha ơi, con đã bước được bước đầu tiên rồi.
Nhưng nàng không thấy, ở góc tối của hành lang, Mỹ Ngọc đang nhìn theo nàng với đôi mắt đỏ ngầu vì căm hận. Vị cay nồng của sự thù ghét đã bắt đầu ngấm vào nồi canh của những ngày sắp tới.