Sau đêm yến tiệc náo loạn tại điện Cần Chánh, cái tên Tuệ Lam như một vệt dầu loang, âm thầm lan khắp các ngõ ngách của Ngự Thiện Phòng. Kẻ ghen ghét có, người tò mò có, nhưng tuyệt nhiên không ai dám đến gần nàng. Mỹ Ngọc sau khi chịu phạt đã cáo bệnh không rời phòng, để lại một bầu không khí ngột ngạt, lẩn khuất sự thù hằn phía sau những làn khói bếp.
Tuệ Lam vẫn vậy. Nàng dậy từ khi sương mù còn bảng lảng trên dòng sông Hương, lặng lẽ nhóm lửa, đãi gạo. Với nàng, bếp lửa là nơi duy nhất không biết nói dối.
"Tỷ tỷ, tỷ tỷ! Có... có người tìm!"
Tiểu Tửu hớt hải chạy vào, gương mặt láu lỉnh thường ngày giờ tái mét, đôi mắt đảo liên hồi như sợ ai đó bắt gặp. Cậu nhóc lắp bắp chỉ tay về phía vườn Cơ Hạ:
"Là... là người ở Ngự y viện. Vương gia Duy Anh muốn gặp tỷ."
Tuệ Lam khẽ dừng đôi tay đang nhào bột bánh in. Nàng không ngạc nhiên. Kẻ có thể nhìn thấu vệt đồng cốt trên mảnh bột gừng đêm qua chắc chắn không phải hạng người dễ dàng bỏ qua một điều kỳ lạ. Nàng rửa sạch đôi bàn tay, chỉnh lại vạt áo lam đã sờn cũ rồi lẳng lặng bước đi.
Vườn Cơ Hạ mùa này sen nở rộ, mùi hương thanh khiết phủ kín lối đi lát gạch uốn lượn. Giữa lầu đãi trà, một bóng người thanh mảnh đang ngồi quay lưng về phía nàng. Nguyễn Phúc Duy Anh mặc một bộ cẩm y màu xám tro, đơn giản đến mức khắc khổ. Bên cạnh anh, một lò than nhỏ đang rền rĩ, phía trên là ấm trà bằng đất nung bốc khói nghi ngút.
"Tham kiến Vương gia." - Tuệ Lam quỳ xuống, giọng nói phẳng lặng không một gợn sóng.
Duy Anh không quay lại ngay. Anh chậm rãi rót trà ra chén sứ, hơi nóng che mờ đi gương mặt nhợt nhạt.
"Ngươi có biết, tại sao ta lại nhìn ra mảnh bột gừng đêm qua không?" - Giọng anh trầm và khàn, như tiếng lá khô chạm nhau.
"Bẩm, nô tỳ đoán Vương gia có khứu giác nhạy bén hơn người thường."
Duy Anh khẽ cười, một nụ cười không có chút hơi ấm. Anh quay lại, đôi mắt thâm trầm như xoáy vào tâm can nàng:
"Sai rồi. Là vì ta đã sống quá lâu với vị đắng. Đắng của thuốc, đắng của sự phản trắc, và đắng của một cái lưỡi đã chết."
Anh đẩy chén trà về phía nàng.
"Thử đi. Trà Thái Nguyên loại hảo hạng nhất, nhưng trong miệng ta, nó chỉ là nước lã tẩm mật gấu. Ngươi nấu bát canh kia... không phải chỉ để cứu mạng mình đúng không? Ngươi biết bệnh của ta?"
Tuệ Lam cúi đầu, bàn tay nàng vô thức siết nhẹ tà áo. Nàng nhớ đến lời cha dạy: “Người đầu bếp giỏi không chỉ nấu cho cái bụng, mà phải nấu cho nỗi đau của thực khách.” Đêm qua, khi nhìn thấy vẻ mặt nhợt nhạt và cái cách Duy Anh nếm bát canh một cách thận trọng, nàng đã đoán ra anh mắc chứng "Hàn vị" – một chứng bệnh khiến dạ dày lạnh lẽo, tước đi mọi cảm xúc của vị giác, chỉ để lại sự cay đắng triền miên.
"Nô tỳ không dám lạm bàn bệnh tình của Ngài. Nô tỳ chỉ thấy vương trên người Ngài mùi hương của cam thảo và đại hồi nồng đậm. Đó là những vị thuốc dùng để ức chế khí lạnh, nhưng dùng quá lâu sẽ khiến lưỡi bị tê liệt."
Duy Anh im lặng. Một sự im lặng kéo dài đến mức nghe rõ cả tiếng cá quẫy đuôi dưới hồ sen. Ánh mắt anh nheo lại, tràn đầy vẻ nghi hoặc:
"Ngươi là ai? Một nữ quan sơ cấp không thể có kiến thức y lý sâu sắc như vậy. Trần Tuệ Lam... họ Trần. Mười năm trước, Ngự đầu Trần Minh bị khép tội mưu hại hoàng tự cũng vì một bát canh. Ngươi và ông ta có quan hệ gì?"
Trái tim Tuệ Lam thắt lại. Cái tên của cha nàng phát ra từ miệng Duy Anh như một lưỡi dao vừa được rút khỏi vỏ. Nàng ngẩng đầu, đôi mắt sáng rực đầy kiên định nhìn thẳng vào anh:
"Nô tỳ vào cung chỉ để nấu ăn. Nếu Vương gia không thể nếm được vị ngọt của nhân gian, đó là nỗi bất hạnh của Ngài. Nhưng nô tỳ tin, không có cái lưỡi nào chết hẳn, chỉ có trái tim người nấu có đủ chân thành để đánh thức nó hay không."
Duy Anh khẽ nheo mắt, định nói gì đó nhưng một cơn ho khan kéo đến khiến anh phải dùng khăn tay che miệng. Khi anh lấy khăn ra, Tuệ Lam thoáng thấy một vệt đỏ sẫm. Chứng hàn vị của anh đã trầm trọng hơn nàng nghĩ.
Nàng đứng dậy, không đợi anh cho phép, tiến về phía lò than. Nàng lấy ra từ túi gấm bên hông một ít trần bì (vỏ quýt già) đã được sao vàng hạ thổ, thả vào ấm nước đang sôi.
"Trà Thái Nguyên tính hàn, Ngài càng uống càng lạnh bụng. Thêm một chút trần bì này, vị đắng sẽ không mất đi, nhưng nó sẽ dẫn lối cho hơi ấm."
Nàng rót một chén mới, đưa cho anh bằng cả hai tay. Duy Anh nhìn nàng một hồi lâu, rồi chậm rãi cầm lấy. Hơi nóng tỏa ra mang theo mùi thơm hắc nhẹ, ấm áp của vỏ quýt già. Anh nhấp một ngụm nhỏ.
Vẫn là vị đắng. Nhưng kỳ lạ thay, vị đắng ấy không còn lạnh lẽo bám lấy cuống họng nữa. Nó lan tỏa, âm ỉ nóng lên ở vùng thượng vị, rồi từ từ, một chút cảm giác tê tê, thanh thanh như nắng sớm hiện ra ở đầu lưỡi. Đó không hẳn là vị ngọt, nhưng là cảm giác của sự rung động sau mười năm đóng băng.
Duy Anh sững sờ. Anh nhìn xuống chén trà, rồi nhìn cô gái trước mặt. Trong thoáng chốc, anh thấy bóng dáng mình trong đôi mắt trong veo của nàng – không phải một vị Hoàng tử thất sủng đầy cảnh giác, mà là một kẻ đói khát hương vị của sự sống.
"Đắng... nhưng ấm." - Anh thì thầm, giọng nói đã bớt đi vài phần sắc lạnh.
"Vị đắng không đáng sợ, thưa Vương gia. Đáng sợ là khi ta không còn cảm nhận được gì nữa." - Tuệ Lam khẽ cúi chào - "Nô tỳ xin phép cáo lui. Ngự Thiện Phòng còn nhiều việc phải làm."
Nàng quay lưng bước đi, bóng dáng gầy gò nhưng thẳng tắp tan dần vào màn sương vườn Cơ Hạ. Duy Anh ngồi lại một mình, chén trà trong tay vẫn còn hơi ấm. Anh khẽ siết chặt túi thơm mùi dược liệu bên mình, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong gần như không tưởng.
Trần Tuệ Lam. Ngươi muốn dùng vị thanh để rửa sạch vị đắng của ta, hay muốn dùng ta để rửa sạch nỗi oan cho cha ngươi?
Dù là gì, anh biết mình đã không còn thể đứng ngoài cuộc chơi này nữa. Trong lúc đó, tại Ngự y viện, một tiểu thái giám lén lút rời khỏi điện, hướng về phía cung của Mỹ Ngọc để đưa tin. Một bát trà thơm vừa được rót ra, nhưng những hạt muối mặn chát của mưu đồ đã bắt đầu được rắc xuống.