Ánh nắng quái ác của buổi chiều hè len lỏi qua từng kẽ lá trong Ngự Thiện Phòng, đổ những vệt dài nóng rẫy lên nền gạch. Tuệ Lam đứng một mình bên góc bếp nhỏ, nơi biệt lập với sự ồn ã của toán đầu bếp chính. Trên bàn đá, một quả khổ qua rừng nhỏ xíu, sần sùi và xanh thẫm nằm lẻ loi cạnh một hũ mật ong bạc hà mang về từ vùng núi cao.
Nàng đang chuẩn bị một món ăn mà nếu để Mỹ Ngọc nhìn thấy, chắc chắn ả sẽ cười nhạo cho sự "hàn vi" của nàng. Nhưng Tuệ Lam biết, với kẻ đang mang trọng bệnh "Hàn vị" như Duy Anh, cao lương mỹ vị chỉ là rác rưởi.
Tỷ tỷ, tỷ định dâng món này thật sao? - Tiểu Tửu ló đầu vào, gương mặt hiện rõ vẻ lo lắng - Vương gia vốn đã khó tính, tỷ lại còn dùng thứ đắng ngắt này... Muốn trị đắng bằng đắng sao?
Tuệ Lam không ngẩng đầu, đôi tay nàng thoăn thoắt dùng con dao thép xanh gia bảo khía những đường mỏng tang trên thân quả khổ qua.
Tiểu Tửu, đệ có biết tại sao người ta lại sợ vị đắng không? Vì nó nhắc nhở về những thứ khó nuốt trôi trong đời. Nhưng đắng của khổ qua là "vị đắng thanh", nó đi vào tâm, làm mát máu. Vương gia không mất vị giác, chỉ là lưỡi Ngài ấy bị một lớp băng mỏng bao phủ. Muốn phá băng, không thể dùng nước ấm, phải dùng thứ có tính công phá từ bên trong.
Nàng bắt đầu đun một nồi nước nhỏ, thả vào đó vài cánh hoa cúc khô và gừng già. Khi nước bắt đầu sôi tăm, nàng nhanh tay chần sơ những lát khổ qua đã thái mỏng như cánh ve. Điểm mấu chốt nằm ở bước cuối cùng: Nàng nhúng chúng vào mật ong bạc hà được ướp lạnh trong giếng sâu.
Vị cay nồng của gừng, cái lạnh buốt của nước giếng và vị ngọt lịm của mật ong sẽ tạo nên một "cú sốc" cho đầu lưỡi. Khổ qua lúc này không còn là thứ thuốc đắng, mà là một trải nghiệm.
Chiều muộn, tại hiên vắng của Ngự y viện, Duy Anh đang tựa lưng vào cột gỗ, đôi mắt nhắm nghiền. Sắc mặt anh dường như còn nhợt nhạt hơn cả sáng nay. Nghe tiếng bước chân quen thuộc, anh không mở mắt, chỉ nhàn nhạt lên tiếng:
Ngươi lại mang trà đến sao? Ta đã bảo trà không giải được tâm bệnh.
Bẩm Vương gia, hôm nay không có trà. Chỉ có một chút "vị đời".
Duy Anh mở mắt, thấy Tuệ Lam đang đặt xuống bàn một chiếc bát sứ trắng tinh khôi. Bên trong là những lát xanh trong vắt, lấp lánh dưới ánh hoàng hôn như những mảnh ngọc lục bảo. Mùi hương thanh mát của bạc hà tỏa ra, làm dịu đi cái không khí nồng nặc mùi thuốc bắc xung quanh.
Anh cầm đôi đũa ngọc, lưỡng lự nhìn món ăn giản dị đến mức kỳ lạ này.
Khổ qua sao? Ngươi muốn ta nếm thêm đắng cay ư?
Xin Ngài hãy thử một lần. Đắng để biết thế nào là ngọt.
Duy Anh chậm rãi đưa một lát khổ qua vào miệng. Ngay lập tức, một cảm giác lạnh buốt từ bạc hà xộc thẳng lên đại não, theo sau là vị đắng gắt đặc trưng chạm vào cuống họng. Anh nhíu mày, định nhổ ra vì sự công kích thái quá của nó. Nhưng rồi, phép màu xảy ra.
Lớp mật ong bạc hà bao phủ bên ngoài bắt đầu tan chảy. Vị ngọt đậm đà, dịu dàng lan tỏa, hòa quyện với cái giòn sần sật của lát quả. Vị đắng vốn có không biến mất, nhưng nó trở thành cái nền để tôn vinh vị ngọt hậu một cách mãnh liệt.
Một dòng điện chạy dọc sống lưng Duy Anh. Lần đầu tiên sau mười năm, anh cảm thấy đầu lưỡi mình "nhói" lên một cái — một cảm giác đau nhẹ nhưng đầy sức sống.
Đây là... - Duy Anh thốt lên, giọng nói run rẩy.
Đó là sự thức tỉnh, thưa Vương gia. - Tuệ Lam quỳ bên cạnh, đôi mắt sáng rực nhìn anh - Lưỡi Ngài bị đóng băng bởi thuốc độc và sự u uất. Mật ong có thể xoa dịu, nhưng chỉ có khổ qua mới có thể kích thích kinh mạch. Ngài thấy không? Ngọt ngào thực sự chỉ hiện hữu sau khi chúng ta đi qua đắng cay.
Duy Anh nhìn trân trân vào bát sứ, rồi nhìn sang Tuệ Lam. Nắng chiều hắt lên gương mặt nàng một quầng sáng ấm áp. Anh bỗng thấy một cảm xúc lạ lùng nảy nở trong lồng ngực — thứ cảm xúc còn khó gọi tên hơn cả vị giác vừa tìm lại được. Anh không chỉ nếm được món ăn, mà dường như còn nếm được cả sự chân thành, kiên cường ẩn sau dáng vẻ nhỏ bé của nàng.
Ngươi... tại sao lại dốc lòng vì ta như vậy? Ta là một Vương gia không quyền, không thế, lại mang trọng bệnh.
Tuệ Lam khẽ cúi đầu, bàn tay nàng vô tình chạm nhẹ vào vạt áo của Duy Anh khi thu dọn bát sứ. Một thoáng tiếp xúc da thịt ngắn ngủi khiến cả hai đều giật mình.
Vì nô tỳ tin rằng, người có thể nhìn thấu mảnh bột gừng trong đêm tối không nên bị giam cầm trong sự vô vị. Ngài cần vị giác để sống, còn nô tỳ cần Ngài để... tìm lại sự thật.
Duy Anh khẽ cười, nụ cười lần này đã có chút hơi ấm. Anh đưa tay lên, định chạm vào lọn tóc mai đang rũ xuống của nàng nhưng rồi lại dừng lại giữa chừng, chuyển thành cái nắm tay thật chặt vào thành ghế.
Được. Ta sẽ là "lưỡi" cho ngươi trong chốn cung đình này. Nhưng Tuệ Lam, ngươi phải nhớ rõ, mật ong thì ngọt nhưng khổ qua rừng thì rất độc nếu không biết cách dùng. Ở nơi này, sự chân thành đôi khi chính là chất độc nhanh nhất.
Đêm đó, trong khi Duy Anh lần đầu tiên có một giấc ngủ không mộng mị vì bụng dạ đã ấm lại, thì ở một góc tối của Ngự Thiện Phòng, Mỹ Ngọc đang nhìn chằm chằm vào một loại thảo mộc có màu đỏ rực như máu.
Vị đắng hòa quyện sao? - Ả cười khẩy, giọng nói tràn đầy oán độc - Vậy thì để ta xem, các ngươi có chịu nổi vị cay xé tâm can này không.
Trận chiến thực sự giờ mới bắt đầu. Những lát khổ qua xanh mướt đã mở ra một đồng minh mới, nhưng cũng chính thức châm ngòi cho một cơn cuồng phong đỏ rực sắp ập đến.