Tiếng sấm rền rĩ từ phía núi Ngự Bình vọng về, báo hiệu một cơn mưa rào sắp đổ xuống kinh thành Huế. Trong gian chính của Ngự Thiện Phòng, bầu không khí còn oi nồng và căng thẳng hơn cả khí trời bên ngoài.
Lâm Mỹ Ngọc ngồi trên chiếc ghế bành chạm trổ cầu kỳ, đôi mắt sắc lẹm như dao cau quét qua hàng nữ quan đang quỳ phục dưới đất. Ả vừa trở lại sau ba ngày "cáo bệnh", nhưng thực chất là để tiêu hóa nỗi nhục nhã tại điện Cần Chánh. Chiếc nhẫn bạc trên ngón tay ả gõ nhịp đều đặn lên thành ghế, mỗi tiếng "cạch" vang lên đều khiến đám cung nữ rùng mình.
Trần Tuệ Lam, bước ra đây.
Tuệ Lam điềm tĩnh tiến lên, tà áo lam nhạt của nàng dường như là điểm lặng duy nhất giữa không gian đầy mùi gia vị và sự đố kỵ. Nàng quỳ xuống, lưng thẳng tắp.
Có nô tỳ.
Ngươi giỏi lắm. - Mỹ Ngọc đứng dậy, đôi hài thêu phượng lướt đến trước mặt Tuệ Lam. Ả cúi thấp người, luồng hương phấn nồng nặc sộc vào mũi nàng - Cậy được Thái hậu khen ngợi vài câu, ngươi liền cho mình cái quyền qua mặt ta, tự ý dâng thực đơn riêng cho Vương gia Duy Anh sao?
Bẩm Thượng thực, Vương gia mang trọng bệnh, nô tỳ chỉ làm theo bổn phận của một người nấu ăn là điều chỉnh vị thuốc trong món ăn cho phù hợp... - Tuệ Lam chưa kịp dứt lời.
Chát!
Một âm thanh khô khốc vang lên. Cú tát dùng hết sức bình sinh của Mỹ Ngọc khiến gương mặt Tuệ Lam lệch sang một bên, khóe môi nàng lập tức rỉ máu. Sự điềm tĩnh của nàng chính là thứ chất kích thích mạnh nhất khiến con thú dữ trong lòng Mỹ Ngọc lồng lộn.
Bổn phận? - Mỹ Ngọc rít qua kẽ răng - Bổn phận của ngươi là phục tùng! Ở cái Ngự Thiện Phòng này, không có lệnh của ta, một hạt muối ngươi cũng không được rắc, một ngọn lửa ngươi cũng không được nhóm. Ngươi dùng những thứ rác rưởi như khổ qua, trần bì để dâng cho vương tôn quý tộc, là muốn làm nhục thể diện của Thượng thực cục chúng ta sao?
Tuệ Lam không đưa tay lên lau máu, nàng từ từ xoay mặt lại, đôi mắt vẫn trong vắt nhưng ẩn chứa một tia lạnh lẽo khiến Mỹ Ngọc phải chững lại một nhịp.
Thượng thực nói đúng, nô tỳ dùng nguyên liệu bình dân. Nhưng đồ ăn dù quý hiếm đến đâu mà không chữa được tâm bệnh, không ấm được dạ dày, thì cũng chỉ là vật trang trí vô tri. Cha nô tỳ từng dạy, người nấu ăn mà chỉ nhìn vào giá tiền của nguyên liệu thì không xứng đáng cầm dao.
Cái tên "cha" vừa thốt ra như chạm vào vảy ngược của Mỹ Ngọc. Ả cười lên sằng sặc, điệu cười lanh lảnh nhưng lạnh lẽo:
Cha ngươi? À, phải rồi, cái tên Ngự đầu tội đồ Trần Minh. Hóa ra là "cha nào con nấy", đều thích dùng cái danh nghĩa y học để che đậy mưu đồ chính trị. Ngươi muốn dùng vị giác của Duy Anh vương gia để làm bàn đạp leo cao? Đừng nằm mơ!
Mỹ Ngọc ra lệnh cho đám lính canh:
Trần Tuệ Lam dám tự ý dùng thảo mộc chưa qua kiểm duyệt của Ngự y viện để nấu nướng, vi phạm quy tắc cung đình. Đem nàng ta xuống sân sau, phạt quỳ dưới mưa bốn canh giờ. Không ai được phép đưa nước hay thức ăn. Để nàng ta tỉnh táo lại xem vị đắng của khổ qua có ngon bằng vị đắng của hình phạt hay không!
Trận mưa rào ập xuống ngay khi Tuệ Lam vừa quỳ xuống nền đá cứng. Từng hạt mưa nặng trĩu quất vào mặt, vào vai nàng đau rát. Vết tát bên má bắt đầu sưng tấy, nhức nhối khi tiếp xúc với nước mưa lạnh lẽo. Tuệ Lam nhắm mắt lại, hơi thở nàng bắt đầu run rẩy nhưng tâm trí lại vô cùng tỉnh táo. Nàng cảm nhận được mùi đất bốc lên, mùi của cỏ dại bị giẫm nát – một vị chát đắng của sự bất công mà nàng đã nếm trải suốt mười năm qua.
Xa xa dưới mái hiên, Tiểu Tửu đứng nhìn sư tỷ của mình bị hành hạ mà nước mắt giàn giụa, tay nắm chặt khay bánh ngọt vừa làm xong. Cậu muốn chạy ra, nhưng biết rằng lúc này nếu hành động nông nổi sẽ chỉ làm hại thêm Tuệ Lam. Tiểu Tửu quay đầu chạy biến vào bóng đêm, hướng về phía Ngự y viện.
Hai canh giờ trôi qua. Toàn thân Tuệ Lam đã tê dại, hơi lạnh ngấm vào xương tủy khiến nàng bắt đầu lên cơn sốt. Trong cơn mê man, nàng thấy bóng dáng cha mình bên bếp lửa, tiếng ông trầm ấm: "Lam nhi, vị thanh không phải là không có vị, mà là sự kiên trì giữ lấy cái tâm thuần khiết giữa muôn vàn tạp vị."
Một bóng đen che khuất ánh sáng mờ ảo của lồng đèn phía xa. Tuệ Lam cảm thấy những giọt mưa không còn rơi vào người mình nữa. Nàng cố gắng mướn mắt nhìn lên.
Giữa màn mưa trắng xóa, Nguyễn Phúc Duy Anh đứng đó, tay cầm chiếc ô giấy dầu màu thẫm. Gương mặt anh vẫn thanh tú nhưng giờ đây tràn đầy một vẻ nộ khí mà lần đầu tiên nàng nhìn thấy. Anh không nhìn lính canh, không nhìn đám nữ quan đang lén lút dòm ngó, mà chỉ nhìn chằm chằm vào vết sưng đỏ trên mặt nàng.
Vương gia... Ngài không nên đến đây... - Giọng Tuệ Lam yếu ớt.
Duy Anh không nói lời nào. Anh buông chiếc ô xuống, mặc cho mưa xối xả nhuộm ướt bộ cẩm y quý giá. Anh cúi xuống, đôi bàn tay nhợt nhạt vốn chỉ quen cầm sách và dược liệu giờ đây mạnh mẽ nâng người nàng dậy.
Ta đã bảo rồi, sự chân thành ở nơi này là chất độc. - Duy Anh thì thầm vào tai nàng, giọng anh run lên vì giận dữ hay vì lo lắng? - Nhưng nếu ngươi đã vì ta mà nếm đắng, thì ta cũng sẽ vì ngươi mà trả lại vị cay.
Anh quay sang nhìn tên thái giám giám sát, ánh mắt như muốn đóng băng cả không gian:
Về báo với Mỹ Ngọc, người của Ngự y viện ta cần dùng, ai dám cản đường, cứ để họ đến gặp ta đòi người.
Duy Anh bế xốc Tuệ Lam lên, mặc cho nàng đang ướt sũng và nóng hầm hập vì sốt. Anh bước đi vững chãi giữa màn mưa, để lại sau lưng những ánh mắt kinh hãi. Đêm đó, vị đắng của sự nhục nhã trong lòng Tuệ Lam bỗng dưng tan biến, nhường chỗ cho một hơi ấm lạ lùng tỏa ra từ lồng ngực người đang ôm nàng.
Nhưng nàng biết, cái tát này của Mỹ Ngọc mới chỉ là màn khai hỏa. Trong cung đình này, khi một vị Vương gia đứng ra bảo vệ một nữ quan, đó không còn là chuyện của một món ăn, mà đã trở thành mồi lửa cho một trận chiến quyền lực không thể quay đầu.