MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgự Thiện Độc VịChương 6: BÍ MẬT DƯỚI HŨ MẮM CŨ

Ngự Thiện Độc Vị

Chương 6: BÍ MẬT DƯỚI HŨ MẮM CŨ

995 từ · ~5 phút đọc

Cơn sốt kịch liệt kéo dài suốt một đêm khiến Tuệ Lam rơi vào những cơn mộng mị đứt quãng. Trong giấc mơ, nàng thấy mình đứng giữa một cánh đồng sen cháy rụi, và cha nàng — Ngự đầu Trần Minh — đang cố đẩy nàng đi khỏi một làn khói đen kịt bốc lên từ những chiếc xửng hấp vàng son.

Khi nàng mở mắt, mùi hương thanh khiết của dược liệu sực nức cánh mũi. Đây không phải gian phòng tối tăm, ẩm thấp của các cung nữ tại Ngự Thiện Phòng. Những bức vách gỗ chạm trổ tinh xảo và chiếc màn trướng màu ngà cho nàng biết mình đang ở một gian phòng phụ trong cung điện của Duy Anh.

Tỉnh rồi sao? Đừng cử động, vết thương trên mặt ngươi vừa mới được đắp thuốc.

Giọng nói trầm thấp của Duy Anh vang lên ngay cạnh giường. Anh không nhìn nàng, tay đang chậm rãi lật giở những trang sách cũ, nhưng hơi ấm từ chiếc lò sưởi nhỏ anh đặt sát giường nằm cho thấy sự quan tâm thầm lặng.

Tuệ Lam cố gắng ngồi dậy, cảm giác ê ẩm vẫn còn chạy dọc sống lưng. Nàng nhìn đôi bàn tay mình, vết bỏng nhẹ do quỳ dưới mưa đã được băng bó cẩn thận bằng vải lụa mềm.

Đa tạ Vương gia cứu mạng. Nô tỳ... nô tỳ không nên làm phiền Ngài lâu hơn.

Ngươi định đi đâu? - Duy Anh đóng sầm cuốn sách lại, ánh mắt sắc lẹm xoáy vào nàng - Trở về để Mỹ Ngọc tìm cớ đánh chết ngươi hay để nàng ta cho ngươi nếm thêm một trận mưa nữa? Ở lại đây. Ngự y viện cần một người hiểu về dược tính thực phẩm để chuẩn bị thuốc dẫn cho ta. Đó là lệnh.

Tuệ Lam im lặng. Nàng hiểu Duy Anh đang dùng quyền lực để tạo cho nàng một tấm bình phong. Nhưng nàng cũng biết, ở trong bóng tối của quyền lực lâu, cái giá phải trả sẽ không hề rẻ.

Ba ngày sau, khi cơn sốt đã lùi xa, Tuệ Lam bắt đầu được phép đi lại trong khu vực dành riêng cho việc bào chế dược thiện. Lợi dụng lúc Duy Anh lên triều, nàng bắt đầu thực hiện mục tiêu thực sự của mình. Tiểu Tửu đã bí mật báo cho nàng biết, sau khi cha nàng bị hành hình, tất cả vật dụng cá nhân của ông không bị đốt bỏ hết mà bị ném vào một nhà kho cũ phía sau Ngự Thiện Phòng — nơi chứa những hũ mắm, hũ muối đã hỏng qua nhiều năm.

Đêm hôm đó, dưới ánh trăng mờ đục, Tuệ Lam lẩn sau những dãy hành lang, trở về nơi nàng vừa thoát khỏi. Mùi mắm muối lâu ngày bốc lên nồng nặc, mặn chát và khó chịu, đủ để khiến bất kỳ vị quan quý tộc nào cũng phải tránh xa.

Nàng lục tìm giữa những hũ sành lăn lóc, bám đầy bụi bặm và mạng nhện. Đôi tay có những vết chai nhỏ của nàng run run lật từng mảnh gỗ mục. Cuối cùng, ở góc khuất nhất, dưới chân một hũ mắm cá linh đã cạn khô, Tuệ Lam chạm phải một vật cứng bọc trong lớp vải bố thô.

Đó là một chiếc hộp gỗ nhỏ, nắp hộp đã bị nứt toác vì sức nặng của hũ sành phía trên. Bên trong không có vàng bạc, chỉ có một mảnh vải đỏ rách nát và một tờ giấy ám vàng, nhòe nhoẹt vết nước nhưng vẫn rõ nét chữ của cha nàng.

“Vị ngọt của mật mật ong có thể giấu đi vị đắng của độc dược, nhưng khói bếp không bao giờ nói dối. Lam nhi, nếu con đọc được dòng này, hãy nhớ: Đừng tin vào sự thuần khiết của bạc.”

Tuệ Lam bàng hoàng. "Sự thuần khiết của bạc"? Chẳng phải trong cung này, bạc là thứ dùng để thử độc sao? Nếu không thể tin vào bạc, nghĩa là có một loại độc dược nào đó mà bạc không thể phát hiện ra.

Đúng lúc đó, một tiếng động nhẹ vang lên phía sau. Tuệ Lam nhanh chóng giấu chiếc hộp vào vạt áo, tay nàng chạm vào bộ dao thép xanh gia bảo, ánh mắt trở nên sắc lạnh.

Tỷ tỷ, là đệ!

Tiểu Tửu từ sau đống củi khô chui ra, gương mặt lấm lem hốt hoảng:

Tỷ mau chạy đi! Mỹ Ngọc đang dẫn người đến Ngự y viện tìm tỷ. Bà ta nói... bà ta nói phát hiện ra trong bát chè sen tỷ nấu cho Thái hậu hôm trước có chứa "vảy rồng trắng" – một loại cấm dược khiến người dùng bị suy tim dần. Bà ta đang muốn bắt tỷ để tra tấn tìm "tang vật"!

Tuệ Lam sững sờ. Vảy rồng trắng chính là một loại thảo mộc cực hiếm, nhìn giống hệt hạt sen nhưng có tính độc rất cao. Mỹ Ngọc không chỉ muốn đuổi nàng đi, mà muốn dùng món ăn để kết liễu nàng một cách triệt để nhất.

Tiểu Tửu, đệ tìm cách báo cho Vương gia. Ta không thể chạy, chạy là nhận tội. Ta phải trở về Ngự y viện ngay bây giờ.

Tuệ Lam băng qua khu vườn tối tăm, trong đầu nàng xoay mòng mòng câu nói của cha: "Đừng tin vào sự thuần khiết của bạc". Nàng chợt hiểu ra một điều kinh khủng. Nếu Mỹ Ngọc dùng bạc để "chứng minh" có độc, trong khi chất độc đó bạc không thể nhận diện được... nghĩa là bà ta đã dùng một thủ thuật nào đó trên chính những dụng cụ thử độc.

Nàng phải dùng chính kỹ năng "Phân tích ngũ vị" của mình để lật ngược ván cờ này. Chỉ có điều, lần này món ăn không phải để chữa bệnh cho Duy Anh, mà là để cứu lấy cái đầu của chính nàng trên đoạn đầu đài.