MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgự Thiện Độc VịChương 7: TRÀ SƯƠNG SỚM VƯỜN CƠ HẠ

Ngự Thiện Độc Vị

Chương 7: TRÀ SƯƠNG SỚM VƯỜN CƠ HẠ

1,140 từ · ~6 phút đọc

Sương mù sáng sớm giăng mắc trên những cành thông cổ thụ của vườn Cơ Hạ, làm nhòa đi những lồng đèn đỏ vẫn còn thắp dở từ đêm qua. Không khí tĩnh mịch bị phá vỡ bởi tiếng bước chân dồn dập của toán lính canh đi theo Mỹ Ngọc. Thượng thực nữ quan hôm nay diện một bộ gấm vóc màu đỏ tía, rực rỡ đến chói mắt giữa khung cảnh thanh đạm của vườn cung, gương mặt ả hằn lên vẻ đắc thắng không giấu diếm.

Tuệ Lam đứng giữa lầu trà, đôi tay nàng đặt nhẹ trên mặt bàn đá lạnh lẽo. Trước mặt nàng là một bộ ấm trà bằng đất nung đơn sơ, khói trắng bốc lên dìu dịu, mang theo mùi thơm mát lành của cỏ cây vừa tỉnh giấc.

Trần Tuệ Lam! Ngươi vẫn còn tâm trí ngồi đây thưởng trà sao? - Mỹ Ngọc quát lớn, tà áo xòe rộng khi ả bước lên lầu trà - Quân đâu, bắt lấy nàng ta! Trong Ngự Thiện Phòng đã tìm thấy vảy rồng trắng dưới khay đựng nguyên liệu của ngươi. Chứng cứ rành rành, ngươi còn gì để chối cãi?

Tuệ Lam không ngẩng đầu, nàng chậm rãi rót một chén trà, nước trà trong vắt như hổ phách lỏng.

Thượng thực vội vàng quá. - Giọng nàng bình thản đến lạ kỳ - Vảy rồng trắng là cấm dược, nhưng vẻ ngoài lại giống hệt hạt sen hồ Tịnh Tâm. Người không có khứu giác nhạy bén sẽ dễ dàng bị đánh tráo. Nhưng trà thì khác... Trà không biết nói dối.

Ngươi định dùng tà thuyết gì để trì hoãn nữa? - Mỹ Ngọc cười lạnh, rút ra một chiếc trâm bạc sáng loáng từ trên tóc - Bạc không bao giờ lừa dối. Nếu trà này có độc, trâm sẽ hóa đen. Để ta vạch trần bộ mặt thật của ngươi trước mặt Vương gia!

Đúng lúc đó, Duy Anh bước ra từ sau tấm bình phong bằng gỗ bách. Anh không mặc triều phục mà chỉ khoác một chiếc áo choàng màu xanh sẫm, gương mặt nhợt nhạt thường ngày dường như có thêm vài phần sinh khí.

Thượng thực nói đúng. Bạc không bao giờ lừa dối. - Duy Anh nhìn Mỹ Ngọc bằng ánh mắt thâm trầm - Nhưng bạc chỉ thử được những loại độc tầm thường. Có những loại độc... chỉ có người nếm mới thấu.

Mỹ Ngọc hơi khựng lại, nhưng ả tự tin vào thủ thuật của mình. ả mạnh tay cắm chiếc trâm bạc vào chén trà Tuệ Lam vừa rót. Một giây, hai giây... Chiếc trâm vẫn sáng bóng, không hề đổi màu. ả sững sờ, rồi ngay lập tức lấy từ trong ống tay áo ra một gói bột nhỏ – chính là số hạt sen bị nghi là vảy rồng trắng mà ả vừa thu giữ.

Vương gia xem, hạt sen này nếu thả vào nước sôi, trâm bạc sẽ chuyển màu ngay lập tức!

ả thả số hạt đó vào ấm nước đang sôi sùng sục trên lò than, rồi lại cắm chiếc trâm bạc vào. Lần này, đầu trâm đen kịt lại như than hóa.

Thấy chưa! Ngươi định giải thích sao đây Tuệ Lam? - Mỹ Ngọc đắc ý rít lên.

Tuệ Lam lúc này mới đứng dậy. Nàng bước đến bên ấm nước, dùng đôi đũa tre gắp một hạt sen đã chín ra. Nàng đưa lên mũi ngửi, rồi khẽ mỉm cười - một nụ cười lạnh lùng khiến Mỹ Ngọc bất giác lùi lại.

Thượng thực nói bạc không lừa dối, đúng. Nhưng bạc sẽ hóa đen khi gặp lưu huỳnh. Vảy rồng trắng không làm đen bạc nhanh như thế này. Chỉ có hạt sen được tẩm lưu huỳnh để giữ màu trắng lâu ngày mới khiến bạc đổi màu tức khắc.

Tuệ Lam nhìn thẳng vào mắt Mỹ Ngọc:

Người giấu vảy rồng trắng vào khay của nô tỳ là kẻ muốn giết người. Nhưng kẻ tẩm lưu huỳnh vào hạt sen để "tạo bằng chứng giả" bằng bạc... lại là kẻ quá vội vàng. Thượng thực, số hạt sen này lấy từ kho riêng của bà, đúng không?

Mỹ Ngọc tái mặt, đôi môi run rẩy:

Ngươi... ngươi ngậm máu phun người!

Nô tỳ không cần ngậm máu. - Tuệ Lam rót thêm một chén trà nữa, lần này là từ một bình trà khác mà nàng đã chuẩn bị sẵn - Đây là trà sương sớm được pha với mật ong và một chút vôi nhì. Nếu hạt sen là vảy rồng trắng thực sự, nước trà sẽ chuyển sang màu tím lịm vì phản ứng với nhựa độc. Còn nếu là hạt sen tẩm lưu huỳnh... nó sẽ vẫn trong như thế này.

Nàng thả hạt sen của Mỹ Ngọc vào chén trà. Nước trà vẫn trong vắt. Duy Anh tiến lại gần, cầm chén trà lên ngửi rồi nhìn về phía Mỹ Ngọc bằng ánh mắt lạnh thấu xương:

"Đừng tin vào sự thuần khiết của bạc". Hóa ra là vậy. Mỹ Ngọc, bà dùng lưu huỳnh để đánh lừa Thái hậu, lại dùng vảy rồng trắng để hãm hại nữ quan. Bà nghĩ Ngự y viện của ta là nơi chứa những kẻ mù lòa sao?

Mỹ Ngọc đổ sụp xuống lầu trà, đôi bàn tay gầy guộc bám lấy thành bàn đá. Những toán lính canh khi nãy còn hung hăng giờ đây đều cúi đầu sợ hãi. Duy Anh phất tay, giọng anh vang lên giữa vườn Cơ Hạ đang dần bừng sáng:

Đưa Thượng thực về phủ Tông Nhân chờ xét xử. Toàn bộ số hạt sen trong kho Ngự Thiện Phòng phải được kiểm tra lại.

Khi đám người đã giải đi, lầu trà chỉ còn lại Tuệ Lam và Duy Anh. Gió sớm thổi qua làm tung bay tà áo của cả hai. Duy Anh nhìn chén trà trong tay Tuệ Lam, rồi nhìn vào đôi mắt điềm tĩnh của nàng.

"Đừng tin vào sự thuần khiết của bạc"... Câu này không phải ngươi nghĩ ra đúng không?

Tuệ Lam khẽ rùng mình. Nàng không ngờ Duy Anh lại nhạy bén đến thế. Nàng lùi lại một bước, cung kính cúi đầu:

Bẩm Vương gia, là lời dạy của người xưa.

Duy Anh không truy hỏi thêm, anh nhấp một ngụm trà sương sớm. Vị trà thanh khiết lan tỏa, dịu nhẹ và bình yên, khác hẳn với sự đắng ngắt của thuốc độc đêm qua.

Trà ngon. Nhưng Tuệ Lam, ngươi đã chính thức tuyên chiến với những kẻ đứng sau Mỹ Ngọc rồi đấy. Vảy rồng trắng không phải thứ mà một nữ quan như bà ta có thể dễ dàng chạm vào.

Tuệ Lam siết chặt mảnh vải đỏ trong tay áo. Nàng biết, sau vị thanh của trà sương sớm sẽ là vị cay nồng của những âm mưu kinh thiên động địa hơn.