Đêm rằm tháng Tám, Tử Cấm Thành khoác lên mình vẻ lộng lẫy xa hoa đến nghẹt thở. Ánh trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên mái điện Thái Hòa, đổ xuống sân rồng một màu vàng sóng sánh như mật ngọt. Nhưng đằng sau những điệu múa lân rộn rã và tiếng tơ trúc réo rắt, một luồng sát khí âm thầm đang len lỏi qua từng khay ngự thiện.
Tuệ Lam đứng trong góc khuất của gian bếp tạm cạnh lầu thưởng nguyệt. Nàng không được phép xuất hiện tại đại tiệc, nhưng sau vụ hãm hại hạt sen lưu huỳnh, Duy Anh đã dùng đặc quyền của mình để đưa nàng vào danh sách "người chuẩn bị món tráng miệng phụ" cho Thái hậu.
Tỷ tỷ, bánh nướng nhân hạt sen trứng muối của Mỹ Ngọc đã được bưng lên rồi. - Tiểu Tửu chạy vào, mồ hôi nhễ nhại, hơi thở đứt quãng - Em thấy bà ta cười lạ lắm, cái nụ cười giống như lúc sắp có người phải chết.
Tuệ Lam siết chặt vạt áo. Nàng hít một hơi thật sâu, kỹ năng "Phân tích ngũ vị" được đẩy lên đến mức tối đa. Giữa muôn vàn mùi hương của thịt nướng, rượu nếp và khói trầm, nàng đột nhiên bắt được một mùi vị rất lạ. Nó không phải mùi ôi thiu, cũng không phải mùi độc dược thông thường.
Nó là mùi hương phụ (cỏ gấu) sao đen nhưng bị che lấp bởi hương hoa bưởi nồng nặc.
Tiểu Tửu, mau mang bình trà hoa nhài của ta lên ngay lập tức! - Tuệ Lam biến sắc - Không được để Thái hậu chạm vào miếng bánh đó!
Tại lầu thưởng nguyệt, Thái hậu đang mỉm cười cầm lấy miếng bánh nướng vàng ươm, vỏ bánh bóng loáng từ bàn tay của Mỹ Ngọc. Mỹ Ngọc quỳ bên cạnh, giọng nói ngọt xớt như mật:
Bẩm Thái hậu, đây là bánh nướng ngũ bảo, nguyên liệu đều là cực phẩm, giúp bồi bổ khí huyết, rất hợp với tiết trời se lạnh đêm nay.
Duy Anh ngồi ở phía đối diện, chén rượu trên tay anh khựng lại. Anh nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé của Tuệ Lam đang đứng thập thò sau cánh màn trướng, đôi mắt nàng đầy vẻ khẩn thiết. Anh hiểu ý nàng ngay lập tức. Chứng "Hàn vị" của anh khiến anh nhạy cảm với mọi sự thay đổi trong không khí.
Khoan đã! - Duy Anh đột ngột lên tiếng, thanh âm lạnh lùng cắt ngang bầu không khí náo nhiệt - Tiệc trăng thanh, bánh ngọt phải có trà ngon đi kèm mới đúng vị.
Anh ra hiệu cho Tiểu Tửu bước lên. Cậu nhóc run rẩy bưng khay trà, nhưng vì quá lo sợ, bước chân cậu loạng choạng, cả bình trà hoa nhài của Tuệ Lam đổ ập xuống ngay cạnh đĩa bánh của Thái hậu.
Nước trà bắn tung tóe lên vỏ bánh. Mỹ Ngọc tái mặt, định quát tháo nhưng đột nhiên, một hiện tượng kỳ quái xảy ra. Chỗ vỏ bánh bị thấm nước trà không những không mềm đi mà bắt đầu nổi lên những bọt khí li ti, một mùi hắc như mùi kim loại cháy bốc lên nồng nặc.
Cái gì thế này? - Thái hậu kinh hoàng buông miếng bánh xuống.
Tuệ Lam từ sau màn trướng bước ra, nàng quỳ phục xuống đất, giọng nói đanh thép vang lên:
Xin Thái hậu thứ lỗi cho sự vụng về của thái giám. Nhưng trà hoa nhài vốn có tính kiềm cao, khi gặp phải hương phụ (cỏ gấu) được tẩm với mật cá trắm – một loại độc dược gây ngưng trệ nhịp tim nếu dùng cùng với rượu thuốc – nó sẽ tạo ra phản ứng sủi bọt như thế này.
Mỹ Ngọc sững sờ, đôi mắt ả trợn trừng nhìn Tuệ Lam như muốn ăn tươi nuốt sống. Ả không ngờ Tuệ Lam lại biết đến sự kết hợp quỷ dị giữa hương phụ và mật cá trắm — một bí thuật cổ xưa dùng để ám hại người mà bạc không thể thử ra màu đen.
Ngươi nói láo! - Mỹ Ngọc gầm lên - Ta không hề dùng những thứ đó!
Nếu Thượng thực nói không dùng, vậy xin hãy nếm thử miếng bánh này đi. - Duy Anh chậm rãi đứng dậy, anh cầm lấy miếng bánh dính đầy nước trà, đưa đến trước mặt Mỹ Ngọc.
Gương mặt Mỹ Ngọc từ đỏ bừng chuyển sang trắng bệch, rồi tím tái. Ả lùi lại, đôi môi run rẩy không nói nên lời. Sự im lặng của ả chính là câu trả lời rõ ràng nhất.
Thái hậu đập mạnh tay xuống bàn, khiến những ly chén sứ vỡ tan tành.
Lâm Mỹ Ngọc! Ngươi cả gan dám dùng tiệc Trung thu để mưu sát ai? Ai là kẻ đứng sau sai khiến ngươi làm điều này?
Mỹ Ngọc nhìn quanh, ánh mắt ả vô thức liếc về phía cung của phi tần quyền lực nhất lúc bấy giờ, nhưng rồi ả chợt nhận ra mình đã trở thành một quân cờ bị bỏ rơi. Ả cười lên điên dại, rồi đột ngột lao đầu vào cột đá của lầu thưởng nguyệt.
Máu đỏ tươi nhuộm thắm cả những miếng bánh bánh nướng ngũ bảo vàng óng. Tiệc Trung thu bỗng chốc trở thành một hiện trường đẫm máu.
Giữa sự hỗn loạn, Duy Anh bước đến bên cạnh Tuệ Lam. Anh kín đáo nắm lấy bàn tay đang run rẩy của nàng dưới lớp áo rộng. Bàn tay anh lạnh, nhưng cái siết tay ấy lại mang theo một sự bảo bọc vững chãi như núi đá.
Ngươi lại cứu được một mạng người rồi. - Anh thì thầm, chỉ đủ cho hai người nghe.
Nô tỳ không cứu người, nô tỳ chỉ đang thực hiện lời cha dạy: "Khói bếp không bao giờ nói dối". - Tuệ Lam ngước nhìn vầng trăng tròn trên cao, lòng nàng nặng trĩu.
Cạm bẫy Trung thu đã nổ ra, Mỹ Ngọc đã tự sát, nhưng Tuệ Lam biết đây mới chỉ là khởi đầu. Mùi hương phụ còn vương trong không khí như một lời cảnh cáo từ những bóng ma quyền lực phía sau. Nàng nhìn thấy trong mắt Duy Anh một sự lo âu chưa từng có.
Đêm đó, dưới ánh trăng rằm, hai con người cô độc bỗng nhận ra rằng: Trong cung cấm này, vị ngọt của bánh nướng thực chất chỉ là lớp vỏ bọc cho vị đắng của âm mưu, và họ chỉ có thể dựa vào nhau để không bị nuốt chửng.