MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgự Thiện Độc VịChương 9: ĐỘC VỊ ĐỌC LÒNG NGƯỜI

Ngự Thiện Độc Vị

Chương 9: ĐỘC VỊ ĐỌC LÒNG NGƯỜI

1,172 từ · ~6 phút đọc

Sau cái chết chấn động của Lâm Mỹ Ngọc, Ngự Thiện Phòng rơi vào một khoảng lặng đầy bất an. Những vết máu trên cột đá lầu thưởng nguyệt đã được lau sạch, nhưng mùi tanh tao của sự phản bội vẫn như còn lẩn khuất trong từng kẽ gạch. Tuệ Lam, lúc này đã là cái tên khiến cả hậu cung phải dè chừng, được triệu đến cung Diên Thọ để phục vụ một thực đơn đặc biệt cho người ít xuất hiện nhất trong các yến tiệc: Trang Phi.

Tiểu Tửu kéo tay áo Tuệ Lam, thì thầm khi hai người đi qua dãy hành lang dài dằng dặc:

Tỷ tỷ cẩn thận. Trang Phi vốn là người thâm trầm, xưa nay chỉ thích thanh tịnh nhưng lại có sở thích ăn uống vô cùng quái lạ. Nghe đồn, bà ấy có thể ăn chua đến mức người thường chỉ nhìn thôi đã ê buốt chân răng. Quan trọng hơn... bà ấy chính là người từng quản lý nội cung vào năm cha tỷ gặp nạn.

Tuệ Lam gật đầu, lòng bàn tay nàng hơi rịn mồ hôi. Nàng mang theo một chiếc xửng hấp nhỏ, bên trong là món ăn nàng đã suy tính suốt cả đêm.

Cung Diên Thọ vắng lặng đến lạ thường, chỉ có mùi nhang trầm phảng phất. Trang Phi ngồi tựa bên cửa sổ, trên bàn đặt đầy những đĩa khế chua, sấu ngâm và thanh trà xanh mướt. Gương mặt bà thanh tú nhưng đôi mắt lại đượm một nỗi buồn sâu thẳm, tay bà đang cầm một miếng khế chấm vào bát muối ớt đỏ tươi.

Nô tỳ Trần Tuệ Lam, tham kiến Trang Phi nương nương.

Bà không ngẩng đầu, giọng nói đều đều như tiếng gõ mõ:

Ngươi là con gái của Trần Minh? Kẻ đã dùng "Ngũ vị" để lật đổ Mỹ Ngọc? Hãy cho ta thấy, ngươi mang vị gì đến đây để làm dịu đi cái chua chát của cuộc đời này.

Tuệ Lam chậm rãi mở xửng hấp. Một làn hơi mỏng bốc lên, mang theo mùi thơm nồng nàn của gừng già và cái thanh khiết của cá bống thệ. Đó là món: "Cá bống thệ kho tộ với dọc mùng và nước cốt vắt từ quả vả".

Trang Phi khẽ nhíu mày. Bà cầm đũa, nếm thử một miếng dọc mùng thấm đẫm nước sốt. Vị chua không gắt như chanh, không nồng như giấm, mà là một vị chua chát nhẹ, thanh tao, hậu vị lại ngọt lịm như sương sớm.

Tại sao lại là quả vả? – Trang Phi dừng đũa, đôi mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Tuệ Lam.

Bẩm nương nương, người thích ăn chua không phải vì họ thiếu vị ngọt, mà vì trong lòng có quá nhiều nỗi đắng cay không thể thốt ra thành lời. Vị chua sẽ giúp người ta tỉnh táo, nhưng nếu chua quá sẽ làm nát dạ dày. Nô tỳ dùng quả vả — thứ quả chát của vùng đất cố đô — để trung hòa cái chua ấy. Chát để giữ lại tâm thế, chua để giải tỏa ưu phiền.

Trang Phi bỗng buông đũa, một giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhợt nhạt. Bà nhìn món cá kho đơn sơ mà như nhìn thấy một bóng hình cũ kỹ.

Cha ngươi... mười năm trước cũng từng nấu món này cho ta vào đêm ta bị tước quyền quản lý lục cung. Ông ấy nói: "Người ăn chua giỏi nhất là người biết kìm nén nhất". Trần Minh không chết vì nấu dở, hắn chết vì đã biết quá nhiều về "vị của sự thật".

Tuệ Lam quỳ sụp xuống, giọng run rẩy:

Xin nương nương chỉ điểm, "vị của sự thật" mà cha nô tỳ nhìn thấy là gì? Có phải liên quan đến cuốn Bách Vị Kỳ Thư?

Trang Phi nhìn quanh quất, rồi ghé sát tai Tuệ Lam, hơi thở bà mang theo mùi chua lạnh của khế rừng:

Sự thật không nằm trong thức ăn, mà nằm trong chén thuốc của hoàng tử mười năm trước. Mỹ Ngọc chỉ là kẻ cầm dao, còn kẻ pha thuốc... kẻ đó vẫn đang ngồi ở nơi cao nhất của danh vọng. Ngươi hãy cẩn thận với mùi hoa mẫu đơn. Kẻ nào trên người luôn vương mùi hương ấy, kẻ đó chính là "vị cay" cuối cùng mà ngươi phải đối mặt.

Ngay lúc đó, từ bên ngoài, tiếng thái giám hô lớn báo hiệu Duy Anh vương gia đến. Trang Phi lập tức thu lại vẻ xúc động, trở về với vẻ mặt lạnh lùng như tượng đá.

Duy Anh bước vào, nhìn thấy Tuệ Lam quỳ dưới đất và giọt nước mắt chưa kịp khô của Trang Phi, chân mày anh khẽ nhíu lại. Anh bước đến cạnh Tuệ Lam, bàn tay vô tình chạm nhẹ vào vai nàng như một sự trấn an thầm lặng.

Trang Phi nương nương, món ăn của nữ quan này có vừa miệng người không?

Rất vừa. – Trang Phi nhạt nhẽo đáp – Vừa đến mức khiến ta nhớ lại những thứ lẽ ra nên quên đi. Vương gia, Ngài tìm được một trợ thủ tốt đấy, nhưng hãy nhớ: Người nếm được mọi vị trên đời, đôi khi lại là kẻ dễ bị mất đi vị giác nhất.

Bước ra khỏi cung Diên Thọ, Tuệ Lam cảm thấy chiếc hộp gỗ của cha trong vạt áo nặng trĩu. Nàng đi bên cạnh Duy Anh dưới những hàng cây đại thụ, mùi khói bếp từ Ngự Thiện Phòng bay tới hòa quyện với mùi dược liệu từ túi thơm của anh.

Bà ấy đã nói gì với ngươi? – Duy Anh lên tiếng, giọng anh trầm thấp, che giấu sự lo âu.

Bà ấy bảo nô tỳ hãy cẩn thận với mùi hoa mẫu đơn. – Tuệ Lam dừng lại, nhìn thẳng vào mắt anh – Vương gia, người có biết ai trong cung này thường dùng hương hoa mẫu đơn không?

Duy Anh sững người, đôi đồng tử co rút lại. Anh im lặng rất lâu, rồi đột nhiên kéo Tuệ Lam vào bóng tối của một hốc tường rêu phong. Áp sát nàng vào vách đá, hơi thở anh nóng hổi vương mùi đắng cay của thuốc lá:

Đừng bao giờ nhắc đến mùi hương đó nữa. Nếu ngươi muốn sống để tìm ra sự thật về cha mình, từ giây phút này, ngươi chỉ được tin ta.

Tuệ Lam cảm nhận được nhịp tim dồn dập của Duy Anh xuyên qua lớp áo lụa. Nàng nhận ra, "vị của sự thật" mà nàng đang tìm kiếm không chỉ là nỗi oan của cha, mà còn là một vết thương rỉ máu trong chính cuộc đời của người đàn ông đang đứng trước mặt nàng.

Trong không khí chợt thoảng qua một mùi hương ngọt lịm, quý phái nhưng đầy sát khí — mùi của hoa mẫu đơn rực rỡ dưới nắng hè, cũng chính là mùi của vị chủ nhân thực sự đang đứng sau tất cả những chén thuốc độc mười năm qua.