Tin tức về việc Lâm Mỹ Ngọc tự sát chưa kịp nguội lạnh thì một đạo chỉ dụ từ điện Cần Chánh đã khiến cả nội cung chấn động. Trần Tuệ Lam, từ một nữ quan thử việc bị ghẻ lạnh, chính thức được phong làm Điển thực, chịu trách nhiệm hoàn toàn về chế độ dinh dưỡng và dược thiện cho Vương gia Duy Anh tại Ngự y viện.
Đây là một sự thăng tiến vô tiền khoáng hậu, nhưng với Tuệ Lam, nó giống như việc bị đẩy ra giữa dòng nước xiết mà không có mái chèo.
Sáng hôm ấy, Tuệ Lam đứng trước gương, chậm rãi thắt lại dải lụa trên bộ y phục quan chế mới. Màu xanh thanh khiết của tà áo như đối lập hoàn toàn với bầu không khí u ám đang bao trùm lấy Ngự Thiện Phòng. Nàng đưa tay chạm vào vết chai trên lòng bàn tay mình – dấu vết của khói bếp và dao kéo – rồi lặng lẽ giấu chiếc hộp gỗ của cha vào lớp lót áo dày.
Tỷ tỷ, người của Thượng thực cục vừa chuyển đồ đạc của tỷ sang Ngự y viện rồi. – Tiểu Tửu bước vào, vẻ mặt cậu không hề có chút vui mừng, ngược lại còn đầy lo âu – Nhưng họ nhìn đệ như muốn ăn tươi nuốt sống vậy. Đặc biệt là đám tay chân cũ của Mỹ Ngọc, chúng rỉ tai nhau rằng tỷ dùng bùa ngải để mê hoặc Vương gia.
Tuệ Lam mỉm cười nhạt, đôi mắt sáng lướt qua gian bếp cũ:
Miệng lưỡi thế gian vốn là loại gia vị khó nếm nhất, Tiểu Tửu ạ. Ngọt hay đắng, đôi khi không do ta quyết định. Đệ cũng phải cẩn thận, từ nay đệ là người duy nhất ta tin tưởng để bưng bê thức ăn cho Vương gia.
Khi Tuệ Lam đặt chân đến Ngự y viện, Duy Anh đang đứng giữa sân, vạt áo bào xanh thẫm bay nhẹ trong gió. Anh nhìn nàng, ánh mắt thâm trầm không rõ vui buồn.
Điển thực Trần, chúc mừng ngươi đã chính thức bước chân vào "vùng đất đắng" của ta. – Duy Anh nói, giọng anh mang theo chút mỉa mai nhưng ẩn chứa sự bảo bọc.
Nô tỳ xin dốc lòng phục vụ. – Tuệ Lam quỳ xuống hành lễ, cử chỉ vô cùng thanh thoát.
Đứng dậy đi. Ở đây không có lầu thưởng nguyệt, cũng không có phi tần nào xem ngươi là cái gai. – Anh tiến lại gần, mùi hương thảo mộc từ túi thơm trên người anh bao phủ lấy nàng – Nhưng ở đây có những vị thuốc có thể cứu người, cũng có thể giết người không để lại dấu vết. Ngươi có sợ không?
Tuệ Lam ngước nhìn anh, đôi mắt điềm tĩnh:
Cha nô tỳ từng dạy, thứ đáng sợ nhất không phải là độc dược trong chén thuốc, mà là tâm độc của người pha. Nô tỳ đã nếm qua vị cay của sự hãm hại, giờ không còn gì để sợ nữa.
Duy Anh im lặng nhìn nàng rất lâu, rồi đột nhiên anh cầm lấy bàn tay nàng. Những vết chai nhỏ trên tay Tuệ Lam chạm vào làn da hơi lạnh của anh. Một cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng nàng. Thay vì nói về quyền lực, anh khẽ lật lòng bàn tay nàng lên, nhìn vết bỏng cũ đang dần lên da non.
Bắt đầu từ tối nay, thực đơn của ta sẽ do ngươi quyết định. Ta muốn biết cái "Vị Thanh" của ngươi có thể át được "Vị Đắng" mười năm qua trong cuống họng ta hay không.
Đêm đầu tiên tại Ngự y viện, Tuệ Lam không nấu cao lương mỹ vị. Nàng chuẩn bị một bát Cháo gạo lứt nấu với hạt sen và củ sâm cầm. Làn khói trắng mỏng manh bốc lên, mang theo mùi thơm dịu dàng của đất mẹ, không một chút phô trương.
Duy Anh ngồi đối diện nàng, anh chậm rãi múc một thìa cháo. Khi vị ngọt thanh lướt qua đầu lưỡi, anh chợt khựng lại. Anh ngửi thấy một mùi hương rất nhẹ, rất kín đáo – mùi của vỏ quýt sao vàng.
Ngươi vẫn không quên bỏ trần bì vào? – Anh hỏi, đôi mắt hơi nheo lại.
Vị đắng của trần bì có thể dẫn dắt vị giác bị ngủ quên. Vương gia, thuốc đắng dẫu khó uống, nhưng nếu có người nguyện ý cùng Ngài nếm cái đắng ấy, thì nó cũng sẽ hóa thành mật ngọt.
Trong ánh nến chập chờn, Duy Anh nhìn Tuệ Lam, lần đầu tiên nàng thấy một tia sáng lấp lánh trong đôi mắt xám xịt của anh. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ ăn hết bát cháo – điều mà mười năm qua anh chưa từng làm được.
Tuy nhiên, sự bình yên ấy chẳng kéo dài được bao lâu. Khi Tuệ Lam thu dọn bát đĩa, một mảnh giấy nhỏ bất ngờ rơi ra từ khay thức ăn mà Tiểu Tửu vừa bưng vào. Trên giấy chỉ vỏn vẹn một dòng chữ đỏ tươi như máu, thoang thoảng mùi hoa mẫu đơn nồng nặc:
"Hoa nở rực rỡ thường có gai độc. Ngự y viện dẫu kín, nhưng không kín bằng miệng quan tài."
Tuệ Lam siết chặt mảnh giấy trong lòng bàn tay, cảm giác gai buốt chạy khắp da thịt. Nàng nhìn sang Duy Anh, anh đang đứng bên cửa sổ, bóng lưng cô độc in lên vách tường. Sự thăng tiến này quả thực nhuốm màu gai nhọn, và kẻ thù thực sự bắt đầu lộ diện khỏi màn sương mù, sẵn sàng bóp nghẹt họ bằng chính mùi hương quyền quý nhất cung đình.