MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Ấy Sau Cơn MưaChương 1: NGÀY ĐỊNH DỌN VÀO XÓM TRỌ

Người Ấy Sau Cơn Mưa

Chương 1: NGÀY ĐỊNH DỌN VÀO XÓM TRỌ

756 từ · ~4 phút đọc

Ngày Định dọn vào xóm trọ, cậu đã có linh cảm cuộc đời mình sắp rẽ sang một hướng rất… không giống ai.

Xóm trọ nằm sâu trong con hẻm nhỏ, nhỏ đến mức nếu hai người đi ngược chiều mà không quen nhau thì một trong hai phải quay mặt vào tường để nhường đường. Cổng xóm trọ là một cánh cửa sắt đã bong sơn, trên treo tấm bảng gỗ ghi nguệch ngoạc: “Nhận người ở trọ – Không ồn ào – Không phá phách – Không nợ tiền”. Riêng dòng cuối được gạch chân hai lần, rất có tâm.

Định đứng trước cổng, trên lưng là cái balo to gần bằng người, tay kéo vali, mặt mũi thì đúng kiểu “tân binh bước vào chiến trường”. Cậu hít một hơi thật sâu, tự nhủ:

“Thôi thì nghèo thì phải chịu, miễn có chỗ ngủ là được.”

Vừa bước vào trong, Định đã nghe một giọng phụ nữ vang lên từ đâu đó, to và rõ như loa phường:

— Ai đó?

Định giật mình, suýt làm rơi cái vali. Từ trong căn phòng giữa sân, một người phụ nữ trung niên bước ra. Dáng người hơi tròn, tóc uốn xoăn, tay chống nạnh, ánh mắt quét Định từ đầu tới chân không sót chi tiết nào.

— Dạ… con là Định. Con tới thuê trọ ạ.

Bà nhìn Định thêm vài giây nữa, gật gật đầu như vừa quét xong một bản lý lịch vô hình.

— Ờ, vô đi. Nhớ kỹ, ở đây là phải tuân thủ nội quy.

— Dạ, nội quy gì ạ?

— Thứ nhất, đóng tiền đúng hạn. Thứ hai, không làm ồn sau mười giờ. Thứ ba… — bà ngừng lại một chút — đừng tưởng bà không biết mấy đứa làm gì trong phòng.

Định chưa kịp hiểu câu đó nghĩa là gì thì bà đã quay lưng đi mất, để lại cậu đứng ngơ ngác giữa sân.

Sân xóm trọ không lớn, nhưng rất… đông đúc. Bên trái là một thanh niên mập đang ngồi ăn mì gói bằng tô to như cái chậu, miệng nhai mà mắt vẫn dán vào điện thoại. Bên phải, một ông chú mặc áo khoác cũ, đội nón bảo hiểm, đang ngồi trên chiếc xe máy, vừa uống trà đá vừa nói chuyện với… chính mình.

— Chào chú ạ — Định lễ phép.

Ông chú quay sang, cười hiền:

— Ừ, mới vô hả cháu? Nhìn là biết liền. Cái mặt còn nguyên nét ngây thơ.

Định cười trừ. Thanh niên mập cũng ngẩng đầu lên, miệng vẫn còn sợi mì lủng lẳng.

— Ê, phòng số mấy?

— Dạ… con chưa biết ạ.

— À, chắc phòng cuối dãy. Phòng đó hay dành cho người mới. — anh ta nói xong lại cúi xuống ăn tiếp, như thể đây là câu chuyện không đáng để tiêu tốn thêm năng lượng.

Bà chủ trọ quay lại, chìa ra một chùm chìa khóa.

— Phòng số 6. Ở tạm đi, thấy hợp thì ở lâu.

Định kéo vali theo bà. Con đường nhỏ dẫn tới phòng số 6 đầy những thứ rất đời: quần áo phơi chằng chịt, vài cái chậu nhựa, một đôi dép tổ ong nằm lạc lõng giữa lối đi. Phòng không lớn, vừa đủ đặt một cái giường, cái bàn nhỏ và một cái quạt quay kêu “cọc cọc” như sắp rã ra từng mảnh.

— Nhà vệ sinh dùng chung. Bếp dùng chung. Điện nước tính riêng. Có vấn đề gì thì báo bà. — bà chủ nói một mạch rồi quay đi ngay.

Định đứng giữa phòng, nhìn quanh một vòng. Mọi thứ cũ kỹ nhưng sạch sẽ. Cậu thở phào nhẹ nhõm. Ít nhất là không phải ngủ ngoài đường.

Đang lúc Định sắp xếp đồ đạc thì bên ngoài có tiếng gọi:

— Ê, tân binh!

Định ló đầu ra, thấy thanh niên mập ban nãy đứng trước cửa phòng.

— Anh là Thắng. Người ta hay gọi anh là Thắng Mập. Không phải vì anh mập đâu, mà vì… anh mập thiệt.

Định bật cười.

— Em là Định.

— Ừ, chào mừng chú em đến với xóm trọ này. Anh nói trước cho biết, ở đây không thiếu thứ gì ngoài… sự bình yên.

Nói xong, Thắng Mập cười khoái chí, quay lưng đi, để lại Định đứng đó với một cảm giác rất lạ.

Cậu nhìn theo con hẻm nhỏ, nghe tiếng xe máy, tiếng nói chuyện, tiếng cười rộn ràng đâu đó. Trong lòng Định bỗng dấy lên một suy nghĩ:

“Có lẽ… cuộc sống ở đây sẽ không hề nhàm chán.”

Và đúng như vậy, đó mới chỉ là ngày đầu tiên.