MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Ấy Sau Cơn MưaChương 2: BÀ CHỦ TRỌ VÀ KHẢ NĂNG NGHE LÉN BẬC THẦY

Người Ấy Sau Cơn Mưa

Chương 2: BÀ CHỦ TRỌ VÀ KHẢ NĂNG NGHE LÉN BẬC THẦY

706 từ · ~4 phút đọc

Sau ngày đầu dọn vào xóm trọ, Định ngủ một giấc ngon lành. Ngon đến mức sáng hôm sau tỉnh dậy, cậu phải mất gần một phút để nhớ ra mình đang ở đâu.

Trần nhà cũ, quạt quay kêu “cọc cọc”, ánh nắng chiếu qua khung cửa sổ nhỏ xíu.

— À, xóm trọ… — Định lẩm bẩm.

Vừa đặt chân xuống giường, cậu đã nghe tiếng bà chủ trọ vang lên từ ngoài sân:

— Phòng số 6, nhớ dậy sớm ăn sáng rồi còn đi làm đi học!

Định đứng hình.

Ủa? Sao bà biết mình đang thức?

Cậu nhìn đồng hồ, mới hơn bảy giờ sáng. Cửa phòng vẫn đóng, rèm vẫn kéo. Định lắc đầu, tự nhủ chắc chỉ là trùng hợp.

Ra ngoài rửa mặt, Định gặp Thắng Mập đang đứng trước bồn nước, tay cầm bàn chải nhưng mắt nhắm nghiền, miệng đánh răng như cái máy.

— Anh Thắng… bà chủ trọ lúc nào cũng biết trong phòng mình đang làm gì hả anh? — Định hỏi nhỏ.

Thắng nhổ “phụt” một bãi bọt, lau miệng, nhìn Định bằng ánh mắt của người từng trải.

— Chú em mới tới nên chưa biết. Ở đây, bà chủ trọ không cần camera.

— Vậy cần gì?

— Trực giác.

Định cười gượng, nghĩ Thắng đang đùa.

Cho tới lúc cậu vừa bước vào nhà vệ sinh thì nghe tiếng bà chủ từ ngoài vọng vô:

— Phòng số 6, xài nước vừa thôi!

Định giật mình suýt trượt chân.

— Dạ… con mới mở nước mà cô…

— Mới mở cũng là mở! — giọng bà vang lên chắc nịch.

Định tắt nước, bước ra mà trong lòng nổi da gà. Cậu đảo mắt nhìn quanh sân trọ, tìm xem có cái camera nào không. Không có. Chỉ có mấy sợi dây điện chằng chịt và một con mèo đang nằm ngủ trên mái tôn.

Đến trưa, Định nấu mì gói trong bếp chung. Cậu vừa bóc gói gia vị ra thì nghe tiếng ho khan phía sau.

— Ăn mì hoài không tốt cho sức khỏe đâu.

Định quay phắt lại. Bà chủ trọ đứng đó từ lúc nào không hay.

— Dạ… con ăn tạm thôi ạ.

— Tạm riết thành quen. Quen riết thành bệnh.

Nói xong, bà quay đi, để lại Định với tô mì chưa kịp chan nước sôi.

Buổi chiều, Thắng Mập rủ Định ngồi ngoài sân hóng mát. Ông Năm xe ôm cũng có mặt, vẫn bộ đồ quen thuộc, tay cầm ly trà đá.

— Cháu mới vô nên chắc còn sốc — ông Năm cười hiền — ai vô đây cũng vậy hết.

— Dạ… con cứ có cảm giác bà chủ trọ biết hết mọi thứ — Định nói thật.

Ông Năm gật gù:

— Biết chứ. Hồi chú còn trẻ, cũng từng thắc mắc y như cháu.

— Rồi sao chú biết được bí mật ạ?

Ông Năm hạ giọng, nói chậm rãi:

— Vì bà chủ trọ… không có gì để làm.

Thắng Mập vỗ đùi cái “đét”:

— Chuẩn! Ở đây, mọi biến động đều là tin nóng.

Đúng lúc đó, một anh phòng bên lén lút mở tủ lạnh chung, lấy ra một lon nước ngọt. Anh ta vừa bật nắp thì từ trong phòng bà chủ trọ vang ra:

— Ai lấy nước trong tủ lạnh nhớ ghi sổ nha!

Lon nước trên tay anh kia rung nhẹ.

— Dạ… con biết rồi cô!

Định nuốt nước bọt.

Không lẽ bà có tai thần?

Tối đến, Định nằm trong phòng, nhắn tin cho bạn:

“Tao ở trọ chỗ này lạ lắm, bà chủ biết hết mọi thứ.”

Chưa kịp gửi thì bên ngoài có tiếng gõ cửa.

— Phòng số 6, nhắn tin nhớ bật Wi-Fi cho đỡ tốn tiền!

Định nhìn cái điện thoại trên tay, tim đập thình thịch.

— Dạ… con bật liền ạ!

Cánh cửa đóng lại. Cả căn phòng im lặng.

Định nằm ngửa ra giường, nhìn lên trần nhà, thở dài:

— Ở đây chắc không giấu được bí mật gì rồi…

Ngoài sân, Thắng Mập cười khà khà, ông Năm nhấp ngụm trà đá, còn bà chủ trọ… thì đang ngồi trong phòng, mở cuốn sổ thu tiền, miệng lẩm bẩm:

— Đứa nào mới vô cũng giống nhau.

Và thế là, ngày thứ hai của Định ở xóm trọ kết thúc bằng một bài học đơn giản:

Ở đây, đừng nghĩ bà chủ trọ không biết. Bà chỉ chưa nói thôi.