MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Ấy Sau Cơn MưaChương 3: TIN NHẮN CHƯA TỪNG GỬI

Người Ấy Sau Cơn Mưa

Chương 3: TIN NHẮN CHƯA TỪNG GỬI

926 từ · ~5 phút đọc

Đêm hôm đó, An gần như không ngủ.

Căn phòng nhỏ yên tĩnh đến mức cô có thể nghe rõ tiếng kim đồng hồ tích tắc trên tường. Ánh đèn vàng nhạt hắt xuống mặt bàn, nơi chiếc điện thoại nằm im lìm từ lúc cô về nhà. An đã đặt nó úp xuống, như thể chỉ cần nhìn thấy màn hình sáng lên thôi, lòng cô sẽ không giữ được bình tĩnh nữa.

Gặp lại Minh khiến mọi thứ trong cô đảo lộn. Cảm giác ấy giống như khi vô tình mở lại một cuốn nhật ký cũ – từng dòng chữ quen thuộc, từng cảm xúc tưởng đã phai, bỗng chốc sống dậy rõ ràng đến đau lòng.

An xoay người, kéo chăn lên cao hơn, nhưng giấc ngủ vẫn không chịu đến. Cuối cùng, cô thở dài, với tay lấy điện thoại.

Không có tin nhắn mới.

Cô mở danh bạ, ngón tay dừng lại ở cái tên quen thuộc: Minh. Tên anh hiện lên giản dị, không có biểu tượng hay ký hiệu đặc biệt nào, vậy mà tim cô lại khẽ run lên.

An bấm vào khung trò chuyện. Lần nhắn tin gần nhất là… nhiều năm trước. Nội dung chỉ vỏn vẹn một câu:

“Em đến rồi.”

Tin nhắn ấy là của cô. Và phía dưới, trống trơn.

An nhớ rất rõ ngày hôm đó. Cô đứng dưới mưa, trước nhà Minh, chờ anh suốt hơn một tiếng đồng hồ. Điện thoại không có hồi âm. Sau cùng, cô đã rời đi, mang theo cảm giác hụt hẫng và tự trọng bị tổn thương.

Cô chưa bao giờ biết rằng, đúng hôm ấy, Minh đang nằm trong bệnh viện, điện thoại hết pin, không hề hay biết An đã đến.

Nhưng chuyện đó, cô chỉ biết sau này. Khi mọi thứ đã quá muộn.

An khẽ cười, nụ cười không có niềm vui. Cô kéo lên phần tin nhắn chưa gửi – những dòng chữ được lưu trong bản nháp suốt nhiều năm qua.

“Nếu ngày đó anh quay lại, em vẫn sẽ đứng đây.”

“Em không giận, chỉ là em mệt.”

“Giá như anh nói với em một câu.”

Những tin nhắn ấy chưa từng được gửi đi. Không phải vì An không muốn, mà vì cô đã tự nhủ rằng, có những lời nói ra rồi cũng không thể thay đổi kết cục.

Nhưng bây giờ, khi Minh xuất hiện trở lại, mọi lý do cô từng dùng để thuyết phục bản thân dường như không còn vững vàng nữa.

Điện thoại rung lên.

An giật mình.

Một tin nhắn mới.

Minh: “Anh làm phiền em không?”

An nhìn chằm chằm vào màn hình. Câu hỏi đơn giản, nhưng lại khiến cô mất vài giây mới nhớ cách thở.

An: “Không. Em cũng chưa ngủ.”

Ba dấu chấm hiện lên, rồi biến mất, rồi lại xuất hiện. An biết Minh đang do dự, giống hệt như cô lúc này.

Minh: “Anh cũng vậy. Tự nhiên thấy… khó ngủ.”

An mỉm cười khẽ. Cũng vậy. Lại là hai chữ ấy.

An: “Có lẽ vì mưa.”

Minh: “Ừ. Mưa hay làm người ta nhớ nhiều thứ.”

An nhìn dòng chữ trên màn hình, cảm giác như có ai đó khẽ chạm vào một góc mềm yếu trong lòng cô. Cô muốn hỏi anh nhớ gì, nhưng rồi lại thôi.

An: “Anh vẫn hay mất ngủ à?”

Phải vài phút sau, Minh mới trả lời.

Minh: “Từ sau khi đi xa.”

An đặt điện thoại xuống ngực, nhắm mắt lại. Cô có thể tưởng tượng ra dáng vẻ của Minh lúc này – có lẽ anh đang ngồi tựa vào đầu giường, ánh đèn mờ hắt lên gương mặt trầm tư, đôi mắt nhìn đâu đó rất xa.

An: “Đi xa có làm anh bớt nhớ không?”

Lần này, Minh trả lời gần như ngay lập tức.

Minh: “Không.”

Chỉ một chữ, nhưng đủ khiến tim An thắt lại.

Minh: “Có những thứ càng đi xa càng nhớ.”

An hít sâu một hơi. Cô biết mình đang đứng trước một ranh giới mong manh. Chỉ cần bước thêm một bước, mọi thứ có thể trở nên phức tạp hơn rất nhiều.

An: “Minh này…”

Cô gõ, rồi lại xóa. Gõ lại.

An: “Ngày trước… anh có từng trách em không?”

Bên kia im lặng rất lâu.

An chợt hối hận vì câu hỏi ấy. Nhưng khi cô đang định gửi thêm một tin nhắn chữa cháy, điện thoại rung lên.

Minh: “Không. Anh chỉ trách mình.”

An cảm thấy cổ họng nghèn nghẹn.

Minh: “Anh đã nghĩ, nếu lúc đó anh can đảm hơn một chút, thì có lẽ…”

Dòng tin nhắn dừng lại giữa chừng.

An chờ đợi. Rồi chờ đợi.

Cuối cùng, Minh gửi tiếp.

Minh: “… anh đã không để mất em.”

An nhìn màn hình rất lâu. Những chữ ấy như chậm rãi khắc sâu vào lòng cô, vừa đau, vừa ấm.

Cô không trả lời ngay. Thay vào đó, An mở lại phần tin nhắn chưa từng gửi. Ngón tay cô lướt qua từng dòng chữ cũ, rồi dừng lại.

Cuối cùng, cô gõ:

An: “Có những chuyện, dù muộn, nhưng nói ra vẫn tốt hơn là im lặng.”

Bên kia trả lời bằng một biểu tượng rất đơn giản:

🙂

Nhưng An biết, nụ cười ấy không hề đơn giản.

Cô đặt điện thoại xuống, nhìn trần nhà tối mờ. Ngoài kia, mưa đã tạnh hẳn, chỉ còn lại không khí mát lạnh sau cơn mưa dài.

An chợt nhận ra, cuộc gặp gỡ này không chỉ mang theo ký ức, mà còn kéo theo cả những lời chưa nói, những cảm xúc chưa kịp nguôi ngoai.

Và cô hiểu rằng, từ khoảnh khắc Minh gửi tin nhắn ấy, mọi thứ giữa họ đã bắt đầu chuyển động – chậm rãi, nhưng không thể đảo ngược.