MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Ấy Sau Cơn MưaChương 4: CÀ PHÊ CHO HAI NGƯỜI LẠ QUEN

Người Ấy Sau Cơn Mưa

Chương 4: CÀ PHÊ CHO HAI NGƯỜI LẠ QUEN

767 từ · ~4 phút đọc

Cuộc hẹn diễn ra vào một buổi chiều muộn, khi thành phố vừa lên đèn.

An đến quán cà phê sớm hơn mười phút. Đó là một quán nhỏ nằm trong con hẻm yên tĩnh, ánh đèn vàng dịu và mùi cà phê rang thoang thoảng trong không khí. Cô chọn ngồi ở bàn gần cửa sổ – thói quen cũ mà đến chính cô cũng không biết vì sao vẫn giữ.

An đặt túi xuống ghế, hít sâu một hơi. Lòng bàn tay cô hơi ẩm. Cảm giác hồi hộp này rất lạ, giống như lần đầu đi hẹn hò, nhưng lại pha lẫn sự dè chừng của hai người từng làm tổn thương nhau.

Minh đến đúng giờ.

Anh đứng ngoài cửa kính vài giây, như đang tìm cô. Khi ánh mắt họ chạm nhau, Minh mỉm cười, nụ cười ấy khiến tim An khẽ lệch một nhịp.

“Em đợi lâu chưa?” anh hỏi khi ngồi xuống.

“Chưa.” An lắc đầu. “Em cũng vừa tới.”

Minh gọi cà phê đen, không đường. An nhìn anh, khẽ nói:

“Anh vẫn uống như trước.”

Minh hơi bất ngờ. “Em còn nhớ à?”

An mỉm cười. “Có những thứ… không dễ quên.”

Không khí giữa họ có chút ngượng ngùng, nhưng không hề gượng ép. Giống như hai người bạn cũ đang học lại cách trò chuyện sau một thời gian rất dài.

“Dạo này em làm gì?” Minh hỏi.

“Thiết kế tự do. Không ổn định lắm, nhưng thoải mái.”

“Anh thì quay về làm việc trong nước. Đi đủ xa rồi, cũng đến lúc dừng lại.”

An gật đầu. Cô muốn hỏi vì sao anh quay về, nhưng lại sợ câu trả lời liên quan đến mình. Có những câu hỏi, đôi khi không hỏi vẫn tốt hơn.

Cà phê được mang ra. Hơi nóng bốc lên, làm mờ nhẹ khung kính trước mặt. Bên ngoài, dòng người qua lại tấp nập, ai cũng bận rộn với cuộc sống riêng của họ.

“An này.” Minh lên tiếng, giọng chậm lại.

“Ừ?”

“Có chuyện này… anh nghĩ mình nên nói.”

Tim An đập mạnh hơn. Cô siết nhẹ ngón tay, gật đầu.

“Anh nói đi.”

Minh nhìn xuống ly cà phê, một lúc lâu mới cất tiếng.

“Ngày đó… hôm em đến tìm anh, anh không hề biết.”

An khựng lại. Cô ngẩng lên, nhìn thẳng vào Minh.

“Anh nói sao?”

“Hôm đó anh nhập viện.” Minh nói khẽ. “Anh bị tai nạn nhỏ trên công trình. Không nghiêm trọng, nhưng điện thoại hết pin. Khi xuất viện, anh mới biết em đã gọi rất nhiều.”

Không gian như chững lại.

An cảm thấy trong lòng mình có gì đó vừa vỡ ra, rất khẽ nhưng rất đau. Bao năm qua, cô đã nghĩ rằng Minh cố tình không gặp mình. Rằng anh đã chọn im lặng thay cho một lời giải thích.

“Vậy tại sao…” giọng An run lên, “tại sao sau đó anh không tìm em?”

Minh ngước lên. Ánh mắt anh chứa đầy sự day dứt.

“Vì khi anh đến tìm em, em đã chuyển đi. Anh nghe nói em sắp đi nước ngoài.”

An bật cười, nhưng nụ cười ấy không hề vui.

“Em chưa từng đi đâu cả.”

Minh sững người.

“Anh không biết.”

Một khoảng lặng nặng nề bao trùm lấy họ.

An quay mặt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ. Cô thấy hình ảnh của chính mình năm đó – đứng dưới mưa, chờ đợi, rồi lặng lẽ rời đi. Cô đã mang theo nỗi tổn thương ấy suốt nhiều năm, chỉ vì một chuỗi hiểu lầm chồng chéo.

“Minh.” An nói, giọng đã bình tĩnh hơn. “Anh biết không, em từng nghĩ mình không đủ quan trọng để anh giải thích.”

Minh nắm chặt tay. “Anh xin lỗi.”

Hai chữ ấy đến muộn, nhưng lại khiến An cay mắt.

“Anh không mong em tha thứ ngay.” Minh nói tiếp. “Anh chỉ muốn em biết, anh chưa từng muốn rời đi theo cách đó.”

An hít sâu một hơi. “Em cần thời gian.”

“Anh hiểu.”

Họ ngồi đó thêm một lúc, không nói nhiều. Nhưng lần im lặng này khác hẳn trước kia. Nó không còn là sự xa cách, mà là khoảng dừng cần thiết để cả hai kịp thở, kịp đối diện với sự thật.

Khi đứng dậy ra về, Minh nói:

“Cảm ơn em vì đã gặp anh.”

An nhìn anh, khẽ gật đầu.

“Cảm ơn anh vì đã nói ra.”

Bước ra khỏi quán, trời đã tối hẳn. Đèn đường sáng lên, hắt bóng hai người kéo dài trên vỉa hè.

An biết, hiểu lầm năm xưa đã được mở ra. Nhưng cô cũng hiểu, chỉ sự thật thôi là chưa đủ để chữa lành mọi vết thương.

Bởi có những nỗi đau, dù không còn trách ai, vẫn cần rất nhiều thời gian để nguôi ngoai.