Sau buổi gặp hôm đó, An chủ động bận rộn hơn bình thường.
Cô nhận thêm việc, thức khuya hơn, ra ngoài nhiều hơn. Lịch làm việc dày kín khiến ngày trôi qua nhanh đến mức cô gần như không còn thời gian để ngồi yên và nghĩ ngợi. Ít nhất, đó là điều An tự nhủ với bản thân.
Nhưng mỗi khi đêm xuống, khi căn phòng trở lại với sự yên tĩnh quen thuộc, mọi cảm xúc lại lặng lẽ quay về.
Tin nhắn của Minh vẫn đến đều đặn, không dồn dập, không thúc ép.
“Hôm nay em có mệt không?”
“Anh đi ngang qua chỗ cũ, tự nhiên nhớ em.”
“Nếu em bận thì không cần trả lời ngay.”
An đọc tất cả. Nhưng không phải tin nào cũng trả lời.
Cô sợ.
Không phải sợ Minh, mà sợ chính mình. Sợ rằng chỉ cần mềm lòng thêm một chút, cô sẽ lại đặt toàn bộ niềm tin vào một người từng khiến mình tổn thương – dù lần này, tổn thương ấy không hoàn toàn là lỗi của anh.
Chiều hôm đó, Minh bất ngờ xuất hiện trước cửa studio nơi An làm việc.
Cô vừa bước ra, tay cầm ly trà sữa còn dang dở, thì bắt gặp anh đứng dựa vào chiếc xe máy quen thuộc. Ánh nắng cuối ngày rọi xuống, khiến bóng anh đổ dài trên mặt đường.
“Anh…” An khựng lại. “Sao anh biết em ở đây?”
Minh cười nhẹ. “Anh hỏi một người bạn cũ. Nếu em không tiện—”
“Không sao.” An ngắt lời, nhưng giọng cô vẫn giữ khoảng cách. “Chỉ là em không nghĩ anh sẽ đến.”
“Anh xin lỗi.” Minh nói ngay. “Anh không có ý làm em khó xử.”
An lắc đầu. “Không phải vậy.”
Họ đứng đó vài giây, giữa dòng người qua lại. An chợt nhận ra, cô không còn thoải mái như những ngày đầu gặp lại. Biết quá nhiều sự thật đôi khi không khiến lòng nhẹ hơn, mà chỉ làm mọi thứ trở nên phức tạp.
“Anh chỉ muốn hỏi…” Minh do dự. “Cuối tuần này em có rảnh không? Anh muốn mời em cà phê.”
An im lặng.
Cô nhìn Minh – người đàn ông đứng trước mặt cô lúc này đã khác rất nhiều so với chàng trai năm xưa. Trưởng thành hơn, trầm lắng hơn. Nhưng ký ức thì vẫn còn nguyên đó, chưa hề phai mờ.
“Minh này.” An lên tiếng. “Em nghĩ… mình nên chậm lại.”
Minh gật đầu, không ngạc nhiên. “Anh đoán là em sẽ nói vậy.”
“Em không muốn mọi thứ diễn ra quá nhanh.” An nói tiếp. “Em cần thời gian để sắp xếp lại cảm xúc của mình.”
Minh nhìn cô, ánh mắt không buồn, chỉ có chút tiếc nuối.
“Anh hiểu. Và anh sẽ đợi, nếu em cho phép.”
An khẽ cười. “Anh lúc nào cũng kiên nhẫn như thế à?”
“Không.” Minh lắc đầu. “Chỉ là với em.”
Câu trả lời khiến tim An khẽ run lên. Nhưng cô không để lộ điều đó. Cô chỉ gật đầu, như thể vừa nghe một câu nói rất bình thường.
“Em về trước nhé.”
“Ừ. Về cẩn thận.”
An quay lưng đi, từng bước chậm rãi. Cô không quay đầu lại, nhưng vẫn cảm nhận được ánh nhìn của Minh phía sau.
Tối hôm đó, An nhận được một tin nhắn.
Minh: “Anh sẽ không làm phiền em nữa. Khi nào em sẵn sàng, hãy nói với anh.”
An đọc đi đọc lại tin nhắn ấy rất lâu.
Cô mở khung trả lời, gõ vài chữ, rồi xóa. Cuối cùng, cô chỉ gửi đi một câu ngắn gọn:
An: “Cảm ơn anh vì đã hiểu.”
Màn hình tắt đi. Căn phòng chìm vào yên tĩnh.
An tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại. Cô biết mình đang dựng lên một khoảng cách – không phải để đẩy Minh ra xa, mà để bảo vệ chính mình.
Nhưng trong sâu thẳm, An cũng hiểu rõ một điều:
Có những khoảng cách, dù không gọi tên, vẫn mang theo rất nhiều cảm xúc chưa kịp nguôi ngoai.
Và đôi khi, xa nhau một chút… lại là cách duy nhất để không đánh mất nhau lần nữa.