An về quê vào một buổi sáng nhiều gió.
Chuyến xe rời thành phố khi bầu trời còn phủ một lớp mây mỏng. Cô ngồi gần cửa sổ, tai đeo tai nghe nhưng không bật nhạc. An thích nhìn cảnh vật lùi dần về phía sau – những tòa nhà cao tầng nhường chỗ cho cánh đồng, cho hàng cây và con đường nhỏ ngoằn ngoèo dẫn về ký ức.
Đã rất lâu rồi cô mới quay lại nơi này.
Ngôi nhà cũ nằm cuối con hẻm nhỏ, mái ngói đã phai màu theo năm tháng. Cánh cổng sắt kêu lên một tiếng khe khẽ khi An đẩy vào. Mọi thứ gần như không thay đổi, chỉ có cô là khác.
An đặt túi xuống, đi một vòng quanh nhà. Gian phòng nhỏ của cô ngày trước vẫn còn đó, chiếc bàn học kê sát cửa sổ, bức rèm màu be đã sờn ở mép. Trên tường vẫn treo tấm ảnh chụp cô và Minh thời đại học – hai người đứng cạnh nhau, cười rất tươi, như thể chưa từng nghĩ đến chia ly.
An đứng nhìn bức ảnh rất lâu.
Cô nhớ lại mình của năm ấy – một cô gái tin vào lời hứa, tin rằng chỉ cần yêu đủ nhiều thì mọi khó khăn đều có thể vượt qua. Cô đã đặt Minh ở trung tâm thế giới của mình, mà quên mất bản thân cũng cần được yêu thương.
An ngồi xuống giường, mở ngăn kéo bàn. Bên trong là một cuốn sổ cũ, bìa đã cong nhẹ. Cuốn nhật ký cô từng viết trong những ngày Minh rời đi.
Trang đầu tiên là nét chữ còn non nớt:
“Hôm nay anh đi. Em đã cười rất nhiều để anh yên tâm.”
Trang tiếp theo:
“Em nghĩ mình ổn. Nhưng sao đêm nào cũng khó thở thế này?”
An khẽ nhắm mắt. Cô đã từng tự trách mình rất nhiều. Trách vì không đủ kiên nhẫn, trách vì đã rời đi quá sớm, trách vì không chờ thêm một lời giải thích.
Nhưng chưa bao giờ cô cho phép bản thân được buồn một cách trọn vẹn.
An lật đến trang cuối cùng. Ở đó chỉ có một dòng ngắn gọn:
“Nếu một ngày gặp lại, em không biết mình có còn dũng cảm để yêu nữa không.”
Cô mỉm cười buồn. Hóa ra, An của hiện tại vẫn đang đứng trước chính câu hỏi ấy.
Buổi chiều, An ra bãi biển phía sau làng. Sóng vỗ nhẹ, từng đợt nối tiếp nhau, không vội vã. Cô ngồi trên bờ cát, để gió biển thổi tung mái tóc, mang theo vị mặn quen thuộc.
An nhớ lại những năm tháng sau chia tay – cô đã cố gắng mạnh mẽ thế nào, đã học cách sống một mình, học cách không trông chờ vào ai. Nhưng cũng chính vì thế, cô xây cho mình một bức tường rất cao.
Gặp lại Minh khiến bức tường ấy rạn nứt.
“Không phải vì anh,” An thì thầm với chính mình. “Mà vì em chưa sẵn sàng.”
Cô nhận ra, điều khiến mình sợ không phải là Minh quay lại, mà là khả năng cô sẽ lại đánh mất chính mình nếu yêu thêm lần nữa.
Trời dần ngả hoàng hôn. Mặt biển ánh lên màu cam nhạt, đẹp đến nao lòng.
Điện thoại rung lên trong túi áo.
Một tin nhắn.
Minh: “Anh nghe nói em về quê. Chỉ muốn nhắn một câu… mong em bình yên.”
An nhìn màn hình rất lâu. Lần này, cô không thấy hoang mang, cũng không thấy muốn trốn tránh. Chỉ là một cảm giác nhẹ nhàng, như thể cuối cùng cô đã có thể đối diện với mọi thứ một cách bình tĩnh hơn.
An: “Em đang ở biển. Ở đây yên lắm.”
Minh trả lời gần như ngay lập tức.
Minh: “Vậy là tốt rồi.”
An mỉm cười. Cô đặt điện thoại xuống cát, ngẩng lên nhìn bầu trời đang tối dần. Trong khoảnh khắc ấy, cô hiểu rằng, để bước tiếp cùng ai đó, trước hết cô phải học cách ở yên với chính mình.
Đêm xuống, An trở về nhà, nằm trên chiếc giường cũ. Không gian yên tĩnh, không còn tiếng xe cộ, chỉ có tiếng gió lùa qua khe cửa.
Cô nhắm mắt lại, thở đều.
An không còn trách mình của quá khứ nữa. Cô biết, cô gái năm ấy đã yêu hết lòng, đã làm những gì tốt nhất có thể. Và An của hiện tại cũng đang cố gắng bảo vệ trái tim mình theo cách tốt nhất.
Ngày mai, cô sẽ quay lại thành phố. Quay lại với công việc, với cuộc sống quen thuộc. Nhưng lần này, An biết mình đã khác.
Không còn chạy trốn, cũng không vội vàng.
Chỉ là học cách bước chậm hơn, để nếu yêu lại, cô có thể yêu bằng một trái tim đã lành lặn hơn.
Và ở đâu đó, trong lòng An, một tia hy vọng rất nhỏ đang dần nhen lên – không ồn ào, không chắc chắn, nhưng đủ để cô tin rằng, sau tất cả, mình vẫn xứng đáng với hạnh phúc.