MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Ấy Sau Cơn MưaChương 7: NHỮNG NGÀY KHÔNG CÓ EM

Người Ấy Sau Cơn Mưa

Chương 7: NHỮNG NGÀY KHÔNG CÓ EM

731 từ · ~4 phút đọc

Minh nhận ra mình nhớ An nhiều hơn khi cô không ở gần.

Thành phố vẫn vậy, ồn ào và vội vã, nhưng từ ngày An về quê, mọi thứ xung quanh anh bỗng trở nên trống trải lạ thường. Minh đi làm đúng giờ, hoàn thành công việc như một thói quen đã được lập trình sẵn. Chỉ có những khoảng lặng giữa các giờ làm việc là dài ra, kéo theo những suy nghĩ mà anh không thể kiểm soát.

Anh đứng bên cửa sổ văn phòng, nhìn dòng xe phía dưới nối đuôi nhau. Bầu trời xám nhạt, giống hệt màu trời ngày anh gặp lại An dưới cơn mưa.

Minh rút điện thoại ra, mở khung trò chuyện quen thuộc. Tin nhắn cuối cùng của An vẫn nằm đó:

“Em đang ở biển. Ở đây yên lắm.”

Anh không trả lời thêm. Không phải vì không muốn, mà vì anh biết An cần sự yên tĩnh ấy. Minh đã hứa với cô sẽ không làm phiền, và anh không muốn phá vỡ lời hứa của chính mình.

Nhưng giữ khoảng cách với An không đồng nghĩa với việc anh có thể giữ được khoảng cách với nỗi nhớ.

Buổi tối, Minh ghé vào quán cà phê gần công ty. Quán không đông, nhạc bật vừa đủ nghe. Anh gọi một ly cà phê đen, không đường – thói quen cũ chưa bao giờ thay đổi.

“Vẫn ngồi chỗ cũ à?”

Minh ngẩng lên. Là Tuấn – người bạn thân từ thời đại học.

“Ừ.” Minh kéo ghế cho Tuấn. “Cậu dạo này sao rồi?”

“Bình thường.” Tuấn nhìn Minh một lúc, rồi nhếch môi cười. “Nhưng nhìn cậu thì không bình thường chút nào.”

Minh im lặng.

Tuấn thở dài. “Gặp lại An rồi phải không?”

Minh ngạc nhiên. “Sao cậu biết?”

“Cậu chỉ có cái vẻ này khi liên quan đến cô ấy.” Tuấn nói thẳng. “Vẫn chưa buông được à?”

Minh nhìn ly cà phê trước mặt, giọng trầm xuống. “Tớ chưa từng buông.”

Tuấn không nói gì thêm, chỉ lắc đầu. “Lần này đừng làm cô ấy tổn thương nữa.”

Minh gật đầu. “Tớ biết.”

Trên đường về, Minh chạy xe chậm hơn thường ngày. Anh dừng lại ở một ngã tư, nơi trước kia từng chở An đi ngang qua rất nhiều lần. Khi đó, An thường ngồi phía sau, tay nắm nhẹ áo anh, nói những chuyện rất nhỏ nhưng lại khiến anh nhớ mãi.

Minh nhận ra, suốt những năm xa nhau, anh chưa từng thực sự quên An. Anh chỉ cố gắng sống tiếp, như thể quên là một điều bắt buộc để trưởng thành.

Đêm xuống.

Minh nằm trên giường, trần nhà tối mờ. Anh nhắm mắt lại, nhưng hình ảnh của An cứ hiện lên rõ ràng – nụ cười nhẹ, ánh mắt dè dặt, dáng vẻ trầm tĩnh của cô lúc này.

Anh mở điện thoại, gõ một tin nhắn rồi lại xóa. Gõ lại, rồi tiếp tục xóa.

Cuối cùng, Minh chỉ gửi một dòng rất ngắn:

Minh: “Hôm nay anh đi ngang qua quán cũ.”

Tin nhắn được gửi đi, nhưng anh không kỳ vọng sẽ nhận được hồi âm ngay.

Vài phút sau, điện thoại rung lên.

An: “Em biết quán đó. Chắc vẫn đông lắm.”

Minh mỉm cười, một nụ cười rất khẽ.

Minh: “Ừ. Nhưng anh thấy thiếu thiếu.”

An không trả lời ngay.

Minh đặt điện thoại xuống, tự nhủ không nên mong đợi. Nhưng rồi, một lúc sau, màn hình sáng lên.

An: “Có những thứ, khi quen rồi, xa đi mới thấy rõ.”

Minh nhìn dòng chữ ấy rất lâu. Tim anh chợt nhói lên, nhưng không đau, mà giống như được chạm vào một điều gì đó rất thật.

Minh: “Anh sợ.”

Anh gửi đi, không suy nghĩ quá nhiều.

An: “Sợ gì?”

Minh hít sâu một hơi.

Minh: “Sợ khi em quay lại, anh vẫn chưa đủ tốt.”

Lần này, An trả lời khá nhanh.

An: “Không ai cần phải hoàn hảo cả.”

Minh tựa lưng vào thành giường, nhắm mắt lại.

Anh hiểu, khoảng cách lúc này không còn là sự trốn tránh, mà là một phép thử. Nếu đủ kiên nhẫn, đủ chân thành, có lẽ anh sẽ không đánh mất An thêm lần nào nữa.

Bên ngoài, thành phố vẫn sáng đèn. Minh biết, An rồi sẽ quay lại. Và anh cũng biết, điều duy nhất anh có thể làm lúc này là chờ đợi – không phải bằng nỗi sợ, mà bằng sự trưởng thành mà cả hai đã phải trả giá rất nhiều mới có được.