An trở lại thành phố vào một buổi chiều nhiều mây.
Chiếc xe dừng lại trước bến quen thuộc, An kéo vali xuống, hít một hơi thật sâu. Không khí nơi đây vẫn mang mùi bụi và nắng đặc trưng, ồn ào nhưng quen thuộc đến lạ. Cô đứng yên vài giây, như để tự nhắc mình rằng, chuyến đi vừa rồi không phải là trốn chạy, mà là một khoảng dừng cần thiết.
Điện thoại rung lên.
Minh: “Em về rồi à?”
An nhìn màn hình, ngón tay khựng lại một chút, rồi trả lời.
An: “Ừ. Vừa tới.”
Tin nhắn được gửi đi, nhưng không có hồi âm ngay. An đoán Minh đang bận, hoặc đang do dự như chính cô lúc này. Cô kéo vali về căn hộ nhỏ của mình, sắp xếp lại đồ đạc, cố gắng để bản thân bận rộn.
Nhưng đến tối, khi mọi thứ đã yên vị, An vẫn không thể thôi nghĩ đến Minh.
Cô mở cửa sổ, gió thổi nhẹ vào phòng. Thành phố lên đèn, những ô cửa sáng rải rác như những mảnh ghép quen thuộc. An tự hỏi, Minh đang ở đâu trong thành phố rộng lớn này.
Chuông cửa vang lên.
An giật mình.
Cô nhìn đồng hồ – gần chín giờ tối. Một linh cảm rất rõ ràng khiến tim cô đập nhanh hơn. An bước ra mở cửa.
Minh đứng đó.
Anh mặc áo sơ mi đơn giản, tay cầm một túi giấy nhỏ. Ánh đèn hành lang hắt xuống khiến gương mặt anh trông có phần mệt mỏi, nhưng ánh mắt thì sáng lên khi nhìn thấy cô.
“Anh xin lỗi.” Minh nói ngay. “Anh không báo trước.”
An im lặng vài giây, rồi nghiêng người sang một bên.
“Vào đi.”
Căn phòng nhỏ trở nên chật hơn khi có thêm một người. Minh đặt túi giấy lên bàn.
“Anh mang ít đồ ăn.”
“Em chưa ăn à?”
“Chưa kịp.”
An lấy chén đĩa, động tác tự nhiên như thể chuyện này đã từng xảy ra rất nhiều lần. Cô chợt nhận ra, có những thói quen dù xa cách bao lâu cũng không biến mất.
Họ ngồi đối diện nhau, vừa ăn vừa nói chuyện những điều rất đời thường. Minh kể về công việc, An nói về chuyến về quê. Không ai nhắc đến cảm xúc, nhưng chúng vẫn hiện diện rõ ràng trong từng ánh nhìn, từng khoảng lặng giữa câu nói.
“Em trông… nhẹ hơn.” Minh nói.
An ngẩng lên. “Nhẹ hơn?”
“Ừ.” Minh mỉm cười. “Giống như em vừa đặt xuống một thứ gì đó rất nặng.”
An không phủ nhận. “Có lẽ là vậy.”
Ăn xong, Minh đứng dậy thu dọn giúp cô. An nhìn anh loay hoay trong gian bếp nhỏ, lòng chợt dâng lên cảm giác rất quen – cảm giác của những ngày xưa cũ, khi họ từng nghĩ rằng tương lai sẽ có nhau.
“Minh này.” An lên tiếng.
“Ừ?”
“Anh đến đây… vì điều gì?”
Minh dừng lại, quay sang nhìn cô.
“Vì anh nhớ em.” Anh nói thẳng. “Và vì anh muốn biết… em có ổn không.”
An nhìn anh rất lâu. Không né tránh, cũng không mỉm cười.
“Em đang học cách ổn.”
Minh gật đầu. “Anh không muốn làm em vội vàng. Anh chỉ muốn ở đây, nếu em cần.”
An cảm thấy cổ họng mình hơi nghèn nghẹn. Cô biết, Minh của hiện tại không còn giống Minh của ngày xưa – bốc đồng, im lặng, và dễ bỏ đi. Người đàn ông trước mặt cô lúc này kiên nhẫn hơn, chậm rãi hơn.
Nhưng chính điều đó lại khiến cô sợ.
“Minh.” An nói khẽ. “Em không chắc mình có thể quay lại như trước.”
Minh tiến lại gần, nhưng vẫn giữ một khoảng cách an toàn.
“Anh không cần ‘như trước’. Anh chỉ mong… có thể bắt đầu lại, theo cách khác.”
Căn phòng yên tĩnh. Chỉ còn tiếng gió ngoài cửa sổ.
An khẽ gật đầu. “Chậm thôi.”
Minh mỉm cười. “Ừ. Chậm.”
Khi Minh rời đi, An đứng ở cửa nhìn theo bóng anh khuất dần nơi hành lang. Cô không thấy hoang mang như trước nữa. Chỉ là một cảm giác ấm áp, rất khẽ, len lỏi trong tim.
An đóng cửa lại, tựa lưng vào cánh cửa. Cô biết, từ hôm nay, Minh đã chính thức bước trở lại cuộc sống của cô – không ồn ào, không vội vàng, nhưng đủ để khiến mọi thứ bắt đầu thay đổi.
Và có lẽ, lần này, cô sẽ không quay lưng đi nữa.