MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Ấy Sau Cơn MưaChương 9: NHỮNG ĐIỀU KHÔNG CẦN NÓI RA

Người Ấy Sau Cơn Mưa

Chương 9: NHỮNG ĐIỀU KHÔNG CẦN NÓI RA

535 từ · ~3 phút đọc

Sau hôm Minh ghé qua, An nhận ra cuộc sống của mình thay đổi theo một cách rất lặng lẽ.

Không có những tin nhắn dài.

Không có lời hỏi han dồn dập.

Chỉ là mỗi sáng, đúng bảy giờ, điện thoại rung lên.

Minh: “Dậy chưa?”

An nhìn màn hình, khóe môi khẽ cong lên.

An: “Rồi.”

Chỉ vậy thôi. Nhưng cảm giác như có ai đó đang đứng ở đầu kia ngày mới của cô.

Minh không xuất hiện liên tục, nhưng anh luôn có mặt đúng lúc. Khi An tăng ca về muộn, anh nhắn: “Anh đang gần chỗ em, có cần đưa về không?” Khi An than mệt, anh gửi một tấm ảnh ly cà phê kèm dòng chữ: “Uống cái này đi, coi như anh gửi năng lượng.”

An không trả lời ngay, nhưng lòng cô dịu lại.

Một chiều cuối tuần, An đang ngồi trong quán cà phê quen thì Minh xuất hiện. Anh không gọi điện trước, chỉ đứng ngoài cửa kính nhìn vào, ra hiệu hỏi ý.

An gật đầu.

Minh bước vào, kéo ghế ngồi đối diện.

“Anh tình cờ đi ngang.”

“Thành phố này rộng lắm.” An nói, nửa đùa nửa thật.

“Nhưng thói quen thì không rộng.” Minh mỉm cười.

Họ gọi thêm một ly nước, ngồi nhìn dòng người ngoài phố. Không khí giữa họ không còn căng thẳng như trước, cũng chưa đủ thân mật để gọi là yêu. Nó ở giữa – một khoảng rất mong manh nhưng dễ chịu.

“Anh không hỏi em nghĩ gì à?” An lên tiếng.

“Về chuyện gì?”

“Về… tụi mình.”

Minh xoay ly nước, suy nghĩ vài giây.

“Anh sợ hỏi rồi lại ép em phải trả lời.”

An im lặng. Cô hiểu cảm giác đó. Có những câu hỏi, một khi đã nói ra, sẽ buộc mọi thứ phải thay đổi.

“Anh chỉ muốn cho em thấy.” Minh tiếp lời.

“Thấy gì?”

“Thấy anh nghiêm túc. Nhưng không vội.”

An nhìn anh, lần đầu tiên không né tránh. Trong ánh mắt Minh không còn sự do dự như trước, cũng không có sự chiếm hữu. Chỉ là một sự kiên định rất bình thản.

“Minh.” An nói khẽ. “Em vẫn sợ.”

“Anh biết.”

“Em sợ mình tin thêm lần nữa.”

“Anh cũng sợ.” Minh đáp. “Nhưng nếu không thử, thì sợ cả đời.”

Câu nói ấy khiến tim An khẽ rung lên.

Họ rời quán khi trời đã nhá nhem tối. Minh đi bên cạnh An, khoảng cách vừa đủ để không chạm, nhưng đủ để cảm nhận sự hiện diện của nhau.

Trước cửa nhà, An dừng lại.

“Anh không vào sao?”

Minh lắc đầu. “Hôm nay thì không.”

An ngạc nhiên.

“Vì sao?”

“Vì anh muốn mọi thứ… đúng.” Minh nói chậm rãi. “Không phải vì quen, mà vì em cho phép.”

An cúi đầu, cảm thấy lòng mình mềm ra.

“Cảm ơn anh.”

“Vì điều gì?”

“Vì không làm em khó xử.”

Minh mỉm cười. “Anh chỉ đang học cách yêu lại từ đầu.”

Khi Minh quay lưng rời đi, An đứng rất lâu ở cửa. Cô nhận ra, sự theo đuổi này không khiến cô thấy áp lực, mà khiến cô an tâm.

Có lẽ, không phải lúc nào tình yêu cũng cần những lời nói lớn lao.

Đôi khi, chỉ cần một người ở đó, đủ lâu, đủ kiên nhẫn.

Và An bắt đầu tự hỏi…

Nếu lần này cô bước tới, liệu mọi thứ có khác?