MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Bố Đơn Thân Của Bạn MìnhChương 1

Người Bố Đơn Thân Của Bạn Mình

Chương 1

1,344 từ · ~7 phút đọc

Thành phố bước vào những ngày mưa dầm dề, cái kiểu mưa không đủ lớn để gột rửa bụi bặm nhưng lại thừa sức để khiến lòng người trở nên ẩm mốc. Tuệ Nhi đứng dưới mái hiên của trạm xe buýt, đôi giày búp bê đã thấm nước lạnh ngắt, đôi mắt cô lơ đãng nhìn theo những vệt nước dài trên mặt kính. Hôm nay là sinh nhật của Minh Thư, và như thường lệ, Nhi lại là vị khách duy nhất được mời đến căn nhà nằm sâu trong con ngõ nhỏ phía Tây thành phố ấy.

Căn nhà của bố con Thư không giống với bất kỳ ngôi nhà hiện đại nào Nhi từng thấy. Nó là một sự kết hợp kỳ lạ giữa một xưởng mộc và một thư viện gia đình, nơi mà mùi gỗ ẩm, mùi giấy cũ và mùi trầm hương luôn quện chặt vào nhau, tạo thành một thứ không khí đặc quánh, tách biệt hẳn với sự ồn ào phố thị ngoài kia.

Khi Nhi nhấn chuông, người ra mở cửa không phải là Thư với nụ cười huyên náo như mọi khi, mà là chú Lâm.

"Thư nó vừa chạy ra ngoài mua thêm ít đồ uống, chú bảo để chú đi nhưng nó nhất quyết không chịu. Cháu vào nhà đi, ngoài này lạnh."

Giọng của Lâm trầm và ấm, giống như tiếng đàn cello vang lên giữa một căn phòng trống. Nhi khẽ gật đầu, lúng túng lách người qua cánh cửa gỗ nặng nề. Mỗi lần đứng trước mặt người đàn ông này, Nhi luôn cảm thấy mình nhỏ bé và có chút gì đó... trần trụi. Không phải vì Lâm nhìn cô với ánh mắt soi mói, mà bởi vì sự điềm tĩnh đến đáng sợ của anh khiến mọi sự nổi loạn, trẻ con của cô đều trở nên vô nghĩa.

Lâm mặc một chiếc áo len màu xám tro, tay áo xắn cao lộ ra bắp tay săn chắc với những đường gân xanh ẩn hiện – dấu vết của một người đàn ông quanh năm làm việc với gỗ và những vật dụng nặng. Anh quay trở lại bàn làm việc ở góc phòng, nơi có một bức tượng Phật bằng gỗ đang được phục chế dở dang.

"Cháu ngồi đi, uống chút trà gừng cho ấm. Chú mới pha."

Nhi ngồi xuống chiếc ghế mây đối diện bàn làm việc của anh. Cô cầm ly trà bằng cả hai tay, cảm nhận hơi nóng lan tỏa từ lòng bàn tay lên đến tận tim. Khói trà nghi ngút làm mờ đi cặp kính cận của cô, nhưng nó lại không che giấu được mùi hương đặc trưng trên cơ thể Lâm. Đó là mùi của gỗ đàn hương hòa lẫn với mùi khói thuốc lá nhạt, một thứ mùi hương không nồng nặc nhưng lại có khả năng bám dai dẳng vào tâm trí người khác.

"Thư nói chú dạo này bận lắm?" Nhi lên tiếng để phá vỡ sự im lặng đang bắt đầu trở nên ngột ngạt.

Lâm không ngẩng đầu lên, bàn tay anh vẫn tỉ mẩn dùng chiếc đục nhỏ gọt giũa một chi tiết trên cánh sen. "Cũng bình thường. Có vài món đồ cũ từ thời nhà Lê cần phục chế gấp. Những thứ này... nếu không nâng niu, chúng sẽ tan biến mất."

Nhi quan sát bàn tay của anh. Những ngón tay dài, điêu luyện và đầy sức mạnh. Cô tự hỏi, đôi bàn tay từng hồi sinh những vật vô tri ấy khi chạm vào da thịt con người sẽ có cảm giác thế nào? Ý nghĩ ấy vụt qua đầu khiến Nhi giật mình, cô vội vàng cúi đầu uống một ngụm trà thật lớn, hơi nóng làm cô sặc nhẹ.

Lâm dừng tay, ngước mắt nhìn cô. Ánh mắt anh thâm trầm, sâu thẳm như một mặt hồ không đáy. "Cháu không sao chứ?"

"Dạ, cháu không sao. Trà hơi nóng thôi ạ." Nhi đỏ mặt, lúng túng vuốt lại lọn tóc mái đã bị dính bết vì nước mưa.

Lâm đứng dậy, bước về phía cô. Khoảng cách thu hẹp lại khiến Nhi cảm nhận rõ rệt áp lực từ cơ thể cao lớn của anh. Anh không dừng lại ở phía đối diện mà bước hẳn sang bên cạnh, với tay lấy chiếc khăn bông trắng trên kệ gỗ phía sau lưng Nhi. Khi anh vươn người qua, lồng ngực anh gần như chạm sát vào vai cô. Nhi có thể nghe thấy tiếng nhịp tim mình đập thình thịch, át cả tiếng mưa ngoài cửa sổ.

"Lau tóc đi. Để ướt thế này dễ ốm lắm." Anh đưa chiếc khăn cho cô, nhưng ngón tay anh vô tình lướt qua mu bàn tay cô.

Một cảm giác râm ran như có dòng điện chạy dọc sống lưng khiến Nhi run nhẹ. Chỉ là một cái chạm vô tình, nhưng nó mang theo hơi ấm nồng nàn của một người đàn ông trưởng thành, thứ mà những chàng trai cùng tuổi với cô không bao giờ có được. Lâm nhìn cô một giây lâu hơn mức cần thiết. Trong khoảnh khắc ấy, Nhi nhận thấy một tia sáng kỳ lạ lóe lên trong đôi mắt nâu đen của anh – một sự xao động rất khẽ, như mặt hồ vừa bị một chiếc lá rụng làm xao động.

"Cảm ơn chú..." Nhi lý nhí, nhận lấy chiếc khăn. Cô vùi mặt vào lớp vải bông, hít một hơi thật sâu. Chiếc khăn này cũng ám mùi hương của anh.

Lâm quay trở lại vị trí của mình, nhưng anh không cầm đục lên nữa. Anh châm một điếu thuốc, làn khói trắng mờ ảo bao quanh gương mặt góc cạnh. Trong căn nhà cổ kính này, giữa tiếng mưa rơi rả rích và mùi trầm hương mê hoặc, dường như có một sợi dây vô hình đang bắt đầu kéo căng giữa hai người.

Nhi lén nhìn anh qua lớp khăn. Lâm đang nhìn ra phía cửa sổ, gương mặt anh lộ rõ vẻ cô độc của một người đàn ông đơn thân đã lâu ngày sống trong sự tĩnh lặng. Sự kìm nén, đạo mạo của anh giống như một lớp vỏ bọc hoàn hảo, nhưng Nhi cảm thấy dưới lớp vỏ ấy là một ngọn lửa đang âm ỉ cháy, chỉ chờ một cơn gió nhẹ để bùng lên.

"Thư thường kể về cháu," Lâm bất ngờ phá tan sự yên lặng, giọng anh thấp hơn một tông. "Nó bảo cháu là người sâu sắc nhất mà nó từng gặp."

"Thư hay quá lời thôi ạ," Nhi đáp, trái tim vẫn chưa trở lại nhịp bình thường.

"Không, chú nghĩ nó nói đúng." Lâm quay lại nhìn cô, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt – một nụ cười hiếm hoi nhưng đủ sức làm tan chảy sự phòng bị của bất kỳ ai. "Cháu có đôi mắt của một người biết giữ bí mật."

Câu nói của anh như một lời tiên tri đầy ám ảnh. Nhi không biết rằng, bắt đầu từ buổi chiều mưa hôm ấy, cô sẽ bắt đầu giữ một bí mật lớn nhất cuộc đời mình – một bí mật mang mùi hương trầm và mang tên người cha của bạn thân mình.

Tiếng chuông cửa lại vang lên lạch cạch, tiếng Minh Thư líu lo ngoài cổng: "Bố ơi, Nhi ơi, con về rồi đây! Mưa quá đi mất!"

Lâm đứng dậy, dập tắt điếu thuốc. Trước khi bước ra mở cửa, anh khẽ chạm nhẹ vào vai Nhi, một cái chạm mang tính trấn an nhưng lại đầy tính chiếm hữu mà chính anh cũng không nhận ra.

"Sinh nhật vui vẻ, Nhi. Hy vọng hôm nay cháu sẽ thấy thoải mái ở đây."

Nhi nhìn theo bóng lưng rộng của anh, trong lòng cô bỗng dâng lên một cảm giác tội lỗi xen lẫn kích thích đến kỳ lạ. Căn nhà gỗ này vốn là nơi bình yên nhất, nhưng giờ đây, đối với cô, nó đã trở thành một vùng cấm đầy quyến rũ.